Danlambao - Trong bóng đêm độc tài, đằng sau bức màn tre đen tối của bưng bít thông tin và tuyên truyền định hướng toàn diện, internet còn mấy chục năm sau mới ra đời... lúc ấy Quán Khóc đã có mặt
 
- Quán Khóc Hồ Chí Minh:
 
 
 
Quán khóc Bắc Hàn: 
 
Nhiều thập niên sau, trong thời đại tin học, đứng từ vùng ánh sáng của internet, có những người nhìn những khuôn mặt mếu máo mà dân Bắc Hàn dành cho "lãnh tụ kính yêu" của một đất nước vẫn còn bao phủ trong màn đêm bưng bít và nhớ lại quán khóc một thời trên đất nước. Nhớ lại để thấy hình ảnh của những thiếu nữ, những người đàn ông, những em bé choàng khăn đỏ... là chân dung của họ ngày xưa dành cho "cha già dân tộc". Hình ảnh của một Quán Khóc khác, không cùng thời đại nhưng thức uống vẫn mặn chát như nhau - Quán Khóc Kim Jong-il:
 
 
 
Nhưng chợ trời internet và vùng ánh sáng của thông tin vẫn không đóng cửa được những Quán Khóc. Vẫn còn đó những Quán Khóc dập dìu kẻ bán người mua quay quần xung quanh cái bàn được làm bằng cỗ quan tài. Trong những Quán Khóc ấy, bản nhạc ngày xưa tưởng đã chết vẫn được tiếp tục sập xình nức nở:
...
Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không? 
Thương cha, thương mẹ, thương chồng 
Thương mình thương một, thương Ông thương mười... 
(Tố Hữu - Đời đời nhớ ông).
 
Quán khóc Ông Giáp:
 
 
Quán khóc Ông "Hốt liền":