6. HẠNH PHÚC CẦY TƠ

Không phải chỉ một mà những hai thằng bé và một đứa con gái thay phiên nhau lên đãi tiệc Vện. Tất nhiên, vì bảo toàn bí mật quốc gia, bố mẹ chúng không tiết lộ cho chúng biết con chó đang dọn sạch đồ dơ chúng thải ra là một lãnh tụ tối cao của đảng và nhà nước xã hội chủ nghĩa. Mà Vện cũng "khiêm tốn" không vỗ ngực tự xưng. Lũ trẻ thì ngây thơ, vô tư, có biết nhận xét gì đâu. Hễ chúng cứ kêu "mót" là mẹ chúng lại bảo cầm một tờ báo "Nhân Dân" lên lầu. Chúng vâng lời ngay. Nhưng đứa nào cũng ngạc nhiên thấy một con chó lạ bị nhốt trong phòng riêng của bố mẹ chúng. Trong khi ở dưới nhà, bọn công an và các cấp chỉ huy của đảng và ủy ban phường no say với "chiến lợi phẩm" bắt trộm được của nhân dân, Vện cũng được đớp một bữa "bít tết đồng" thật thỏa thích. Thế là Vện mãn nguyện rồi! Nó lại leo lên giường chổng bốn cẳng lên gầm gừ ngâm thơ.

"Từ ấy, trong ta toàn bít tết,
"Một trời ngon ngọt chứa đầy tim."

Vện bỗng tự phục mình quá. Trong lúc ngây ngất say men "bít tết đồng" Vện đã "xuất thần" làm được hai câu thơ nghe cũng không đến nỗi nào, chỉ phảng phất mùi đặc biệt của "bít tết đồng" thôi. Vện ngâm đi ngâm lại mãi hai câu thơ ấy để mong làm nốt hai câu tiếp theo cho trọn một bài tứ tuyệt. Bỗng nó có cảm tưởng như quen quen thế nào ấy. Nó nhớ mài mại là nó đã đọc câu này ở đâu hay đã được nghe ai đọc qua một vài lần. Nó lẩm nhẩm:"Từ ấy...Từ ấy..." A, nó nhớ ra rồi. Đây là tựa đề của một bài thơ do cháu thợ thơ làm ra từ lâu. Hừ, nó tức giận văng tục tùm lum, ai cho phép tên giặc cỏ ấy làm hai câu thơ đầy mùi vị "bít tết đồng" trước ta. Cái thằng thật hỗn, dám qua mặt "lãnh tụ muôn vàn kính yêu"? Khi nào về Hà nội, mình sẽ đuổi cổ nó ra khỏi bộ chính trị ủy ban trung ương đảng. Khi cơn giận của Vện lên tới cực độ, nó chửi rủa tên thợ thơ giặc cỏ không tiếc lời. Chỉ tội cho bà mẹ hắn qua đời đã lâu mà vẫn không được "an giấc ngàn thu".

Hết hỉ rồi lại nộ, tình cảm của Vện thay đổi xoành xoạch. Sau khi chửi rủa tên cháu giặc cỏ mỏi cả mõm, nó nằm thở phì phò. Cái no cộng với cái mệt làm nó buồn ngủ. Nhưng khi nó bắt đầu lơ mơ thì vợ chồng tên công an trưởng mở cửa đi vào. Mụ vợ nhè nhẹ đập lên đầu nó, gọi:

"Bác ra ngủ ngoài kia. Cháu đã làm sẵn cho bác một cái ổ."

Vện nhanh nhẹn chồm dậy. Nó cũng không thích nằm trên giường này, êm thì có êm, nhưng rất là bất tiện. Vả lại dù sao nó cũng chỉ là một con chó, thích những cái gì hợp với bản chất chó của nó. Ăn những bữa cơm đầy cao lương mỹ vị, ngủ trên giường đệm êm ấm, nhất định không hợp với một con chó, dù con chó đó có là kiếp tái sinh của một tên đầu trộm đuôi cướp. Phải là những đống phân dơ bẩn, phải là những cái ổ hôi hám. Vện khẳng định như vậy.

Mụ công an mở cửa phòng, đưa Vện ra ngoài, chỉ cho nó một cái ổ làm bằng một tấm mền len cũ, rách. Nó nằm ngay vào ổ, cuộn tròn người lại, đầu gối lên một chân trước, ngước mắt nhìn mụ, gầm gừ tỏ ý cảm ơn. Mụ mỉm cười, hỏi:

"Bác nằm đây thoải mái hơn phải không?"

Vện gật đầu.

"Thôi, bác ngủ đi nhé. Cháu cũng mệt quá rồi."

Mụ đưa tay lên che miệng để ngáp. Sau đó, mụ trở vào phòng, nhẹ khép cửa lại. Vện nghe thấy tiếng chốt cài bên trong. Thấy thái độ hờ hững của mụ, dù rất ngu nó cũng hiểu lòng tôn kính của mụ đối với nó đã giảm sút rất nhiều. Tại sao? Phải chăng tại nó vẫn khoái thưởng thức món "bít tết đồng"? Ồ, cần quái gì. Nó lẩm bẩm nhắc lại câu nói kiếp trước của nó:"Không gì quý hơn độc lập, tự do." Đúng! Ngủ ngoài hiên, chẳng bị tù túng trong một căn phòng có cửa khóa có chốt cài, là tự do. Ăn thì tự kiếm lấy mà ăn, không phải nhờ ai nấu nướng, nghĩa là không lệ thuộc vào ai, là độc lập. Mặc xác chúng nó, muốn nghĩ thế nào thì nghĩ. Khinh, Vện cũng chả bận tâm, mà trọng Vện cũng không màng! "Cẩu sinh quan" của nó rất hợp với thời đại của "ba dòng thác cách mạng".

Vện đã thiu thiu ngủ thì bỗng nghe có tiếng nói chuyện thì thầm ở trong phòng. Tiếng nói rất nhỏ, nhưng tai chó săn của nó lại rất thính. Nó nghe rõ mồn một.

"Sao mình lại phải thay tấm vải trải giường này?"

"Dơ lắm, anh không thấy sao?"

"Tại mình cho bác nằm lên đấy."

"Thì em cũng tưởng bác không còn ăn c... nữa, ai ngờ...Tởm quá!"

"Hừ, chó nào chả là chó...Có đúng là bác tái sinh đi nữa thì bác vẫn là chó..."

"Biết thế sáng nay thịt quách đi cho rồi! Đỡ lôi thôi..."

"Không, mình nghĩ vậy là sai. Đây nhé, anh nói cho mình nghe. Mục đích của mình là nuôi để bác dọn cho khỏi kẹt cầu tiêu, thì mình đã đạt mục đích yêu cầu rồi. Ngoài ra, anh thấy bác khôn lắm, biết đâu sau này chả có thể dùng vào những việc lợi ích, hoặc cho cá nhân mình hoặc cho đảng và nhà nước."

Vện gật gù khen thầm:"Ừ, thằng công an phường này khá, biết nhìn xa trông rộng. Nếu có dịp, mình se xây dựng cho nó.”

Nhưng trong phòng chợt có tiếng cười khinh bỉ của mụ vợ:

"Hù, cái ngữ ấy thì làm nên công trạng gì. Bất quá cũng chỉ khôn bằng con quân khuyển được huấn luyện kỹ mà thôi."

"Thế thì mình lầm quá, mình ơi. Quân khuyển có biết chữ không nào?"

"Nhưng quân khuyển không ăn c..."

"Ồ, xá chi cái vặt đó. Với lại, chó ta thì con nào chả thích ăn c..."

Càng nghe, Vện càng mến tên công an. Con người sâu sắc như vậy mà chỉ làm tới chức trưởng công an một phường thôi sao?. Vện khẽ thở dài. Thì ra người tài hay gặp gian truân, mà ngu si đần độn như thằng Ba mặt lợn, thằng Nhân mặt khỉ đột lại leo đến ngôi vị tột đỉnh. Nó tự hứa với lòng là sẽ tìm cách xây dựng cho tên công an này.

Lại có tiếng mụ vợ:

"À này, còn một chuyện nữa."

Tên chồng ngáp dài, giọng lè nhè ngái ngủ:

"Chuyện gì?"

"Bác còn đòi lấy vợ đấy. Em hứa sẽ kiếm cho bác một con chó cái còn tơ."

"Ờ ờ...Tốt lắm...Cầy tơ...cầy tơ..."

Ngay sau đó có tiếng ngáy của tên chồng. Mụ vợ cũng thôi, không nói nữa. Bốn bề trở lại yên ắng. Vện cũng khoan khoái đánh một giấc ngủ cho đến sáng.

Thế là cuộc đời mới của Vện thực sự bắt đầu. Chỉ trong có vài ngày nó đã "nắm vững tình hình" gia đình nhà chủ. Hai vợ chồng đều mới từ Hà nội vào. Thằng chồng, ngoài nghề công an, còn "móc ngoặc" với các tên chủ tịch phường và bí thư chi bộ để "phe phẩy", để ăn chặn nhu yếu phẩm của bà con trong phường. Nhờ vậy, đời sống của vợ chồng hắn rất "thoải mái", nhưng chúng phải giả bộ đóng vai nghèo khó để ra cái điều thanh liêm. Con cái vẫn ăn mặc rách rưới, nhếch nhác. Che mắt ai thì được chứ làm sao che nổi mắt Vện. Chỉ trong một thời gian ngắn là nó biết hết. Cái lối đóng kịch này còn non kém so với nó ngày xưa. Giả dối, kịch cỡm là nghề của nó mà. Không những thế, nó còn đánh hơi biết rõ những chỗ hai vợ chồng tên công an chôn giấu vàng. Nó chưa biết đích xác là bao nhiêu, nhưng cũng khá nhiều. Mũi chó săn thì ai che giấu nổi. Con mụ vợ trước kia có làm cho một cơ quan nhà nước, nhưng từ ngày đẻ đứa con thứ năm thì xin giấy "mất sức" để nghỉ ở nhà trông nom con cái. Về những đứa con này, nó nhận thấy rằng chả đứa nào giống bố, mà cũng chả đứa nào giống đứa nào, mỗi đứa một khuôn mặt khác nhau. Nó không lấy làm lạ vì luyến ái quan của đảng ta rất rộng rãi, cởi mở. Ngay đến con cái của các "đồng chí" trong bộ chính trị trung ương đảng cũng mắm sốt bớp mà thôi. Con thằng Võ cứ hao hao giống thằng Đặng... Nhưng có điều đặc biệt nhất mà hầu như thế giới bên ngoài không ai biết là con thằng nào trong bộ chính trị cũng có một vài đứa hao hao giống Vện. Cho đến lúc này, trong lốt chó, Vện vẫn còn thấy khoái tỉ về chuyện đó.

Được lọt vào một gia đình đông con nít, Vện tự cho là mình đã "chuột sa chĩnh gạo" vì mấy đứa nhỏ hay ăn bậy nên sản xuất "bít tết đồng" lia lịa. Nó rất yên tâm vì thấy tương lai của mình đã được bảo đảm chắc chắn. Bây giờ nó ch3 còn một mơ ước là làm sao có được một con cầy tơ ở bên cạnh để hú hí là đời nó hạnh phúc toàn vẹn rồi. Giấc mơ trở lại Bắc Bộ phủ để nhẩy «bàn độc» một lần nữa dần dần tan biến trước những đống «bít tết đồng» quyến rũ của đám con mụ công an.

Hình như mụ công an đoán biết niềm mơ ước chân chính của Vện, nên một hôm mụ đã kiếm được (không biết mụ ăn trộm hay mua?) một em cầy tơ về cho Vện làm vợ. Không những thế, mụ còn dọn dẹp một góc nhà để xe làm tổ uyên ương cho vợ chồng Vện. Vì thế, Vện rất bằng lòng về cuộc sống hiện tại. Có «bít tết đồng» để nhét đầy bụng, có em bé cầy tơ để hú hí tối ngày.

Vện cho rằng ở cái cõi đời này ai thì cũng mưu tìm một cuộc sống hạnh phúc cho riêng mình. Bây giờ nó đã có hạnh phúc bên em cầy tơ thì còn cần gì phải đi tìm ở đâu nữa. Chân hạnh phúc của Vện là "bít tết đồng" và cầy tơ! Đúng là đời nó đang lên hương. Lên hương nhất là khi bọn con nhỏ của vợ chồng tên công an thi nhau sản xuất "bít tết đồng".

Hết

1985