4. TIẾN VỀ SAIGON

Nhờ những đống "bít tết đồng" dằn bụng, Vện đánh một giấc ngủ tương đối yên tĩnh cho đến sáng. Vện thức giấc khi mặt trời đã lên cao gần một con sào. Nó vươn mình đứng dậy, kiễng cao bốn vó, xù lông, quẫy mạnh mấy cái, nghe trong người khoan khoái vô cùng. Sau đó, nó đưa mắt nhìn quanh để quan sát địa hình địa vật. Nơi nó vừa ngủ qua đêm dường như là một bãi tha ma giữa cánh đồng. Mô đất nó nằm là một ngôi mộ thấp, trông thật xác xơ. Khi đã tỉnh táo hẳn, nó bước khỏi nấm mộ, định bỏ đi thẳng để kiếm "bít tết đồng" lót dạ. Không hiểu sao nó bỗng quay lại nhìn tấm mộ bia đã nghiêng đổ, đầy rêu phong. Ngập ngừng một chút, nó bước lại gần tấm bia để xem ai nằm dưới mộ. Dù là chó, Vện vẫn còn nhớ mặt chữ. Bùn đất và rêu phủ đầy tấm bia nên Vện phải dùng một chân trước cạo sạch. Những hàng chữ rõ dần. Không phải chữ quốc ngữ mà là chữ nho. Hai chữ "Phó Bảng" đập vào mắt nó khiến nó hồi hộp chú ý. Sau khi đọc hết những hàng chữ trên tấm bia, nó bỗng ngẩn ngơ. Thật là một sự tình cờ. Tuy nhiên sự xúc động chỉ thoáng qua lòng nó. Bản chất chó lại trở về với nó.
 
Sự tình cờ này giúp Vện đỡ mất thì giờ tìm hiểu địa phương nó đang đứng. Nó nhẩm tính đường từ Cao Lãnh về Saigon không gần. Nếu nó đi nhanh cũng phải mất cả tuần lễ, ấy là chưa kể thời gian nó phải lẩn tránh người ta, nhất là bọn cán bộ lúc nào cũng thèm "cờ tây".
 
Trước hết, nó phải lên đường lộ để định hướng. Đường vắng xe cộ, vắng luôn cả người qua lại, nên nó thong thả chạy tới một cột cây số bên đường. Khi đã biết phải đi về hướng nào, nó nghĩ tới cái bao tử. Nếu muốn bốn chân cứng cáp để có thể dong duổi đường xa, nó phải nhồi cho chắc bụng đã. Khác với ngày hôm qua, những kinh nghiệm chết hụt đã khiến nó khôn lớn. Vì thế, nó tìm ra những đống "bít tết đồng" một cách dễ dàng. Khi đã đớp no căng bụng, Vện bắt đầu lên đường.
 
Sau một ngày bình thản, không có chuyện gì xảy ra, Vện tới quận lỵ Cai Lậy lúc mặt trời xế bóng. Điều mà Vện rất ư "hồ hởi" là ruộng đồng miền Nam trước kia nội tiếng rất phì nhiêu, nay thật xác xơ tiêu điều. Ấy cũng nhờ những khối óc siêu việt của "đỉnh cao trí tuệ loài người" mà chính sách hợp tác hóa nông thôn mới được thi hành. Nông dân bị ức hiếp nên đã bỏ hoang ruộng vườn, chỉ cốt làm sao đủ ăn cho gia đình mà thôi. Nhưng Vện thầm nghĩ ruộng càng hoang phế, bọn "dân ngu cu đen" càng đói khổ, đảng và nhà nước càng dễ cai trị. Hừ, cứ "cơm no ấm cật" là chúng nó bắt đầu dở dói này nọ. Nghĩ cho cùng, bọn dân đen chúng nó đói, chớ đảng và nhà nước đâu có đói. Thỉnh thoảng đảng và nhà nước mở kho bố thí cho chúng một chút cầm hơi, càng dễ sai bảo.
 
Chung quanh quận lỵ Cai Lậy, món "bít tết đồng" nhan nhản, nên Vện không mất công tìm tòi lôi thôi. Khi mặt trời vừa lặn, bụng Vện cũng đã no kềnh. Lúc này Vện cảm thấy hạnh phúc chứa chan, không thua gì hồi còn cơm bưng nước rót trong phủ toàn quyền cũ ở Hà Nội. À à, còn thiếu một món cũng khá quan trọng đối với Vện. Đó là các "cháu ngoan" chanh cốm. Vện thở dài nuối tiếc. Trong hoàn cảnh hiện tại, Vện chỉ có thể "vui" với mấy "cháu cầy tơ ngoan" mà thôi. Vện thắc mắc không hiểu các "cháu cầy tơ" có ngoan như các "cháu quàng khăn đỏ" ở Hà Nội không? Rồi Vện cũng sẽ tìm cách thử nghiệm. Vện đang có những mưu toan chính trị lớn lao. Sự nghiệp phải được đặt lên trên ái tình. Dù bất cứ ở giai đoạn nào, dù mang lốt chó hay lốt người, Vện vẫn là một lãnh tụ tối cao của quốc tế vô sản. Vì thế, Vện vẫn phải cư sử cho ra một lãnh tụ cộng sản. Tuy nhiên trong thâm tâm Vện đã trù tính khi nào "nợ tang bồng trang trắng vỗ tay reo" Vện sẽ bảo "các chú" ở Hà Nội kiếm cho Vện một bầy cầy tơ nhốt vào chuồng để tối tối Vện có thể cưỡi xe dê thăm từng "cháu ngoan" được. Ý tưởng nhốt chó trong chuồng làm lóe lên trong óc Vện một hình ảnh khác, đúng ra là một địa danh khá nổi tiếng ở Saigon: Ngã Năm Chuồng Chó! Phải rồi, nếu Vện muốn thử nghiệm xem các "cháu cầy tơ" có ngoan không, Vện nên tới đó, chắc là nhiều cháu lắm, tha hồ mà lựa chọn.
 
Phấn khởi với tiền đồ cách mạng xán lạn, Vện nghe lòng như bay bổng tận mây xanh. Hứng chí, Vện chạy ra một quãng đồng vắng, xa quận lỵ, vươn cổ, nghếch mõm ngâm thật lớn những câu thơ trong "Ngục Trung Nhật Ký". Sở dĩ Vện phải chạy ra mãi đồng không mông quạnh mới dám "ngâm thơ" vì Vện hiểu rằng tiếng ngâm của Vện sẽ là những tiếng chó sủa, có thể làm phiền dân chúng trong quận và gợi lòng thèm khát "nhựa mận" của bọn cán bộ đàn con, đàn cháu. Nhưng lúc này tiếng sủa của Vện, riêng đối với Vện, cũng rất oai hùng, kiêu dũng chẳng thua cái hồi Vện đọc bản hiệu triệu quốc dân đồng bào đứng lên chống Mỹ cứu nước:"Không gì quý hơn độc lập, tự do!" Thế là Vện mãn nguyện rồi.. Sau đó, Vện còn sủa thơ "Ngục Trung Nhật Ký" một vài lần nữa để cho lòng thật sảng khoái, rồi mới tính chuyện tìm nơi ngủ qua đêm, lấy lại sức để ngày mai còn "phi đường xa". Từ Cai Lậy về Saigon những hơn một trăm cây số. Đó là theo đường lộ chính, trong khi đó, Vện đâu có dám đường đường chính chính mà đi, phải len lỏi qua đồng ruộng để tránh người ta. Do đó, đường về Saigon - riêng đối với Vện - có khi hơn hai trăm ki lô mét là ít.
 
Về khuya gió đồng nghe lành lạnh, Vện muốn kiếm một nơi khuất cho ấm thì mới dễ ngủ.. Xa xa, Vện thấy có một cái chòi lá giữa cánh đồng. Có thể đó là một nơi ngủ qua đêm lý tưởng. Vện thong thả chạy tới. Nhưng còn cách khoảng năm, bảy thước, nó bỗng dừng lại vì có tiếng thì thầm nói chuyện từ bên trong. Như vậy là chòi đã có chủ. Nó định bỏ đi tìm một nơi khác, nhưng một vài câu đối thoại làm nổi lên trong nó dòng máu chó săn truyền từ kiếp trước. Nó bèn muốn nghe trộm. Nó ren rén bước lại gần chòi thêm chút nữa, rồi thêm chút nữa. Nghe trộm là nghề tiền kiếp của Vện nên nó có rất nhiều kinh nghiệm. Nó biết rằng khi đã ở giữa cánh đồng hoàn toàn vắng vẻ mà người nói chuyện vẫn phải thì thầm chắc chắn câu chuyện phải rất bí mật. Mà đã là chuyện bí mật, nó phải nghe. Khi đến sát bên ngoài lều, nó nằm ép xuống đất, vểnh cao hai tai lên nghe ngóng. Trong lều, hình như chỉ có hai người. Theo cách xưng hô, Vện biết là hai cha con. Người con có lẽ còn trẻ trong khi người cha cũng không già bao nhiêu.
 
Tiếng người cha:
"Ngày nay ba rất hối hận...Ba không ngờ chúng nó lại khốn nạn như vậy... Ba đã lầm..."
 
Tiếng người con:
"Không phải chỉ mình ba lầm mà đa số nhân dân miền Nam đã lầm... nhất là giới trí thức như ba..."
 
"Đúng! Trước kia ba vẫn tưởng chúng nó yêu nước thương nòi, chống xâm lăng, ai dè chúng chỉ là một bọn cướp ngày mà thôi. Chúng bày đặt kiểm kê, hợp tác để trắng trợn cướp của, giết người. Thế mà ngày xưa ba viết sách, viết báo ca tụng chúng nó, chống lại chính quyền miền Nam. Nay hối hận thì đã quá muộn. Tự quàng lấy cái dây để thắt cổ mình..."
 
À à, Vện nghĩ, hai cha con nhà này đưa nhau ra tận đồng không mông quạnh để nói xấu đảng và nhà nước. Bọn này phải trừng trị mới được.
 
Tiếng người con:
"Thôi, ba à. Chuyện đã dĩ lỡ, ba có than thở, tự trách cũng chả ích gì."
 
"Ừ, con nói cũng đúng. Nhưng không phải ba đưa con ra đây để than thở tự trách xuông đâu. Ba có mục đích..."
 
"Có phải...ba định cho con vượt biên không?"
 
"Đúng. Sao con biết?"
 
"Má đã nói với con chuyện này từ mấy bữa trước lận."
 
"Vậy hả? Con nghĩ sao?"
 
"Con thắc mắc tại sao cả gia đình không cùng đi?"
 
Rất lâu mới nghe tiếng người cha:
"Ba má cũng đã nghĩ tới chuyện đó, nhưng con dư biết đó, ba má suốt đời dành dụm mới có chút đỉnh. Rồi từ ngày bọn chúng nó vô, nhà ta chỉ ăn vô vốn chớ có kiếm ra đồng nào đâu. Bây giờ lo cho một mình con cũng đủ mệt rồi, nói chi tới cả nhà. Với lại, chỉ có con là trai mới cần thôi. Ba má không muốn thấy con bỏ xác bên Miên, bên Lào như các bạn cùng lứa với con. Các em con đều là gái nên không ngại. Ba má thì già rồi..."
 
Gớm thiết! Vện gầm gừ, bọn này đúng là phản động! Đã nói xấu đảng và nhà nước, còn toan vượt biên nữa. Ờ ờ, mà sao miền Nam chúng nó nhiều tên phản động quá vậy? Không tìm cách diệt ngay thì nguy cơ nổi loạn lớn dần. Không biết "các chú ấy" ở Hà Nội có hiểu rõ tình trạng này không? Mình phải tìm cách ra Hà Nội gấp mới đựợc.
 
Bên trong lại có tiếng người con:
"Con thì không muốn đi một mình."
 
Giọng người cha hơi gắt:
"Đừng có để tình cảm che lấp lý trí. Để ba tính cho con nghe, coi hơn thiệt ra sao. Nếu đi cả nhà, ba má cũng lo đủ, nhưng lỡ hư hoặc bị bắt, là sạch vốn. Không những không thể lo cho con chuyến khác mà cũng không còn tiền để sống nữa, nhà lại có thể bị chúng lấy mất rồi. Chuyện vượt biên có gì bảo đảm một trăm phần trăm đâu, rất là bấp bênh. Vậy ba má phải trù liệu trước một số vàng để lo tiếp cho con, nếu chuyến này hư. Rồi khi con đã thoát ra được nước ngoài, vấn đề đoàn tụ không phải là khó."
 
Người con thở dài:
"Lỡ chúng nó làm phiền ba má khi biết con đã vượt biên?"
 
"Mọi việc ba đã trù liệu hết rồi, con đừng lo."
 
Vện không muốn nghe nữa. Vện chỉ muốn nhẩy vô cắn cổ cho chết hai cha con phản động mà thôi. Lửa giận sôi sục trong máu Vện khiến nó đứng bật dậy sủa ầm ĩ. Tiếng "gâu gâu" của Vện vang động cả một khu đồng ruộng vắng. Hai cha con nhà trí thức phản động giật mình hoảng sợ. Họ tưởng họ đang bị bọn an ninh xã theo dõi nghe lén. Người cha run run nói:
"Chết rồi!...Chúng nó đã nghe hết chuyện mình..."
 
Người con bình tĩnh hơn, nói:
"Để con ra coi chúng nó là những đứa nào."
 
Vện nghe có tiếng chân bước ra khỏi lều. Nó đang giận bừng bừng nên muốn thanh toán ngay "đối tượng" để trừ hậu họa. Nó lao ra khỏi chỗ núp. Thật rủi cho nó vì "đối tượng" của nó lại là một thanh niên giỏi võ. Vừa thoáng thấy bóng Vện, "đối tượng" đã nhanh nhẹn đứng né sang một bên, rồi vung chân đá mạnh vào giữa bụng Vện. Nó kêu "ẳng" một tiếng, té lăn đi mấy vòng. Vốn hèn nhát và quen thói cắn trộm từ kiếp trước, Vện không chờ cho "đối tượng" kịp nhẩy tới gần, vội co bốn vó chạy biến vào bóng đêm. Trong lúc vừa giận vừa sợ vừa đau, Vện quên khuấy đi mấy miếng võ Thiếu lâm, nên chỉ chạy thục mạng. Khi đã biết chắc không còn ai đuổi theo, Vện mới dám dừng lại thở. Rồi khi đã hết mệt, Vện ghếch mõm lên cao, hướng về phía túp lều mà chửi cho hả giận. Tiếng sủa của Vện theo gió khuya lan đi rất xa.
"Gâu gâu! Gâu gâu! Gâu gâu!"
 
Đúng lúc đó, một toán an ninh đang đi tuần bên ngoài quận lỵ Cai lậy nghe tiếng chó sủa từ xa xa vọng lại thì lấy làm lạ lắm. Chúng hỏi nhau:
"Ủa! Chó ở đâu sủa thế, các đồng chí?"
 
"Ngoài ruộng xa chớ không phải ở trong xóm."
Một tên bỗng nổi "lòng nhựa mận".bèn nói:
"Chó sủa từ ngoài ruộng tức là chó hoang. Bọn mình có bữa nhậu rồi."
 
Nghe nói đến nhậu, bọn cán bộ cùng nuốt nước miếng ừng ực. Rồi chẳng đứa nào bảo đứa nào cùng vác súng vác dao hăm hở đi về phía "địch".
 
Vện vẫn chưa nguôi giận, vẫn chửi hai cha con nhà trí thức phản động. Bỗng nó thấy một toán người đi về phía mình. Chỉ nhìn thoáng trong đêm những cái nón cối, nó biết bọn này là những cán bộ đàn con đàn cháu của nó. Nó mừng lắm. Hừ, Vện nghĩ, rồi hai cha con mày đi học tập mút mùa, con ạ. Hết cả phản động! Hết cả vượt biên! Hà hà, chống lại đảng và nhà nước chỉ có chết thôi, các con ơi! Tai mắt của đảng đâu đâu cũng có, đừng hòng trốn thoát!
 
Khi bọn cán bộ an ninh tới gần, Vện định hô to: "Các cháu ngoan! Theo chân bác đi bắt phản động!" Nhưng nó chợt nhớ tới cái lốt chó của nó và những tiếng "gâu gâu" đáng ghét nên vội ngậm "cái mõm chó" lại. Nhớ tới cái tánh tham ăn của bọn con cháu, Vện phát rùng mình. Đứa nào cũng chỉ muốn biến "bác muôn vàn kính yêu" của chúng thành một nồi nhựa mận, Tổ cha các cháu! Tham ăn nó vừa vừa thôi chứ! Thấy mình vừa thoát khỏi một cơn nguy hiểm chết người trong đường tơ kẽ tóc, Vện bỗng thấy tự phục mình quá trời! Cũng nhờ nhanh trí khôn nó mới không xuất đầu lộ diện trước những đôi mắt thèm thuồng của đám con cháu. Nếu không, giờ phút này hoặc nó đang co bốn cẳng chạy có cờ hoặc đã bị các "cháu ngoan" trói gô lại rồi. Hừ, Vện nghĩ, thì ra mình vẫn còn khôn như người. Điều đó thì ai cũng phải công nhận. Kiếp trước, Vện làm người, nhưng là một người ngu như chó, nên kiếp này Vện làm chó mà khôn như người, tất nhiên chỉ khôn như một người ngu như chó mà thôi. Nghĩa là rất đúng với lo gích cộng sản, chẳng sai một ly ông cụ nào.
 
Vì khôn như một người ngu như chó, Vện chợt nhớ ra cái "chân lý nhựa mận" - dù sông có cạn, núi có mòn, chân lý ấy cũng không bao giờ thay đổi - nên nó nằm ép xuống, rồi từ từ, nhẹ nhàng lủi vào một bụi rậm gần đó. Bọn "cháu ngoan" của Vện vô tình đi qua chỗ Vện núp mà không hay. Một lát sau, bọn "cháu ngoan" không tìm ra "bác muôn vàn kính yêu", đành thất vọng quay trở về quận lỵ. Tên nào cũng tỏ vẻ lấy làm lạ về sự mất hút của con chó hoang. Chúng tiếc hùi hụi một bữa nhậu đầy hứa hẹn.
 
Chờ cho bọn "cháu ngoan" đi đã xa, Vện mới lại len lén đi về phía lều lá để nghe ngóng. Bốn bề thật yên lặng. Thì ra cha con nhà trí thức phản động đã trốn mất tiêu. Vện tần ngần tự hỏi không biết có nên đánh hơi theo về tận nhà họ không? Dầu cho có biết nhà họ, Vện cũng không làm gì được họ. Vện nói đâu có ai nghe. Tiếng "gâu gâu" nào chả giống tiếng "gâu gâu" nào.. Giá bây giờ có cho Vện đăng đàn ở quảng trường Ba Đình, Vện cũng chả có thể nói gì ngoài mấy tiếng chó sủa. Vện bỗng thở dài một cách não nề, rồi buột mõm gầm gừ ngâm: "Ôi! Nghĩ đời mà ngán cho đời, Làm thân con Vện cho người thèm ăn."
 
Ngâm xong, Vện lê bốn chân nặng như chì vào lều lá nằm lăn ra đất đánh một giấc ngủ thật ngon lành. Dù có khôn như một người ngu như chó, Vện cũng vẫn chỉ là một con chó mà thôi. Do đó sự suy nghĩ, buồn phiền của Vện cũng chỉ hời hợt một cách rất chó. Vừa buồn đấy, vừa than thân trách phận đấy, thế mà có đánh hơi thấy "bít tết đồng", Vện cũng chạy tới đớp ngay - đớp nhanh, đớp mạnh, đớp vững chắc - kẻo lỡ có bầy chó khác tới đớp tranh thì thật uổng. Giấc ngủ của Vện cũng dễ dàng như miếng ăn vậy.
 
Tự cho mình đã khôn như người, từ nay Vện không còn dám hung hăng "giữa đường thấy chuyện bất bằng mà tha" nữa.
Quốc lộ 4 là trục giao thông chính nối liền giữa Saigon và đồng bằng sông Cửu Long nên xe cộ qua lại tấp nập, người đi bộ cũng nườm nượp, Vện phải tránh né xa xa. Vì vậy mà cuộc hành trình của nó kéo dài cả tuần lễ. Tuy có vất vả, nhưng nó không gặp biến cố gì nữa. Ngày đi, đêm tìm những bờ những bụi nào kín đáo mà ngủ, đói thì đã có "bít tết đồng", khát thì không thiếu gì những vũng nước xình hoặc những con lạch nhỏ giữa ruộng. Hứng thì sủa mấy câu "Nhật ký trong tù", buồn giận chuyện gì thì kiếm một nơi thật vắng vẻ mà ngoác mõm ra sủa cho thỏa thích. Có điều là cho đến nay nó vẫn chưa quen với tiếng sủa của chính nó. Ngâm thơ cũng "gâu gâu" mà tức giận la lối cũng "gâu gâu". Hừ, cái lão Diêm vương cắc cớ thật đáng ghét!
 
Khi đi gần tới xa cảng miền Tây, Vện bỗng ngửi thấy một mùi thơm rất quen thuộc. Nhưng nó nghĩ mãi không nhận định được mùi thơm đó do vật gì tiết ra. Nó bèn đi ngược chiều gió, men theo mùi thơm. Nó đến một khu nghĩa địa, mồ mả san sát. Bên kia khu nghĩa địa, có một ngôi chùa khá lớn. Không cách xa ngôi chùa bao nhiêu, Vện thấy một lớp nhà thấp, trống trếnh, ở giữa có một cái tháp cao vọt lên. Len lén núp sau những ngôi mộ xây, Vện bước lại gần lớp nhà thấp. Nó chợt hiểu ra khi thấy mấy dẫy áo quan la liệt trong lớp nhà đó. Thì ra đây chính là lò thiêu xác người chết. Cái tháp cao là ống khói của lò. Cái mùi mà Vện nghe thơm là mùi thịt người cháy trong lò. Mùi này đã làm bao nhiêu hành khách ở xa cảng miền Tây ói mửa. Bây giờ thì Vện hiểu tại sao mùi đó lại là mùi thơm quen thuộc đối với nó. Kiếp trước, hồi Vện còn ngự trong dinh Toàn quyền cũ ở Hà Nội, bọn đầu bếp riêng của Vện thường lấy những bào thai bị trục ra khỏi bụng mẹ trong các "xưởng đẻ" chung quanh Hà nội để làm những món ăn bồi dưỡng cho "lãnh tụ muôn vàn kính yêu".
 
Do đó Vện đã rất quen với mùi thịt người. "Miếng ngon nhớ lâu..." người ta thường nói như vậy. Được ăn một miếng ngon, Vện nhớ mãi, đời đời kiếp kiếp. Trong những món ngon Vện từng được thưởng thức từ kiếp trước, thịt người là món bất hủ, làm sao Vện có thể quên được. Vện coi đó là một miếng ngon đặc biệt của xã hội chủ nghĩa vì chỉ ở nước cộng sản mới có thịt người mà ăn thỏa thích. Cứ nghĩ mãi đến miếng ăn, Vện bỗng thấy đói cồn cào. Nó bèn ghếch mõm đánh hơi xem quanh đây có đống "bít tết đồng" nào không. Ố là là! chả thấy gì hết. Hít hà mãi, nó chỉ thấy một mùi thịt người ngào ngạt. Có lẽ tại nó đứng gần lò thiêu xác quá nên mùi thịt người cháy át mùi "bít tết đồng". Nó chạy ra xa, thật xa. Cũng chả thấy gì hết, dù mùi thịt người cháy đã hết. Có lẽ tại nơi đây gần thành phố nên không còn ai sản xuất "bít tết" ngoài đồng nữa. Nhà nào cũng có cầu tiêu riêng, việc gì phải ra đồng tìm cái khoái thứ tư. Rút cục, chỉ Vện là thiệt thòi, Cũng may là trước khi tới Saigon, nó đã đớp một bữa no căng bụng ở gần cầu Bình điền. Bây giờ có đớp thêm cũng chỉ để thỏa mãn cái thói "ăn vặt quen mõm" mà thôi.
 
Biết mình đã về tới Saigon, Vện lấy làm hồ hởi lắm. Niềm vui tràn ngập trong lòng, nó cất tiếng ca: "Về Saigon, ta quyết tiến về Saigon, gâu gâu gâu..."
Vện rời bỏ khu nghĩa địa đầy mùi thịt người thiêu quyến rũ, hướng về phía Mũi tầu Phú Lâm. Nơi đây, dân chúng đi lại rầm rập, không ai buồn để ý tới ai. Dù Vện có khuôn mặt của tên lãnh tụ "muôn vàn kính yêu" thì nó cũng chỉ là một con chó như trăm ngàn con chó khác, nghĩa là chả ai thèm để ý tới nó. Vì vậy mà nó ung dung đi giữa đám đông người mà không chút sợ sệt. Tuy nhiên cái ám ảnh biến thành nồi nhựa mận vẫn chưa mất hẳn nên mỗi lần thoáng thấy cái nón cối là nó vội lẩn tránh ngay. Cẩn tắc vô ưu, nó nghĩ vậy. Đến một ngã ba, nó băn khoăn không biết nên đi về hướng nào. Nói cho ngay, đường phố Saigon nó đâu có rành.
 
Lúc này nó muốn về thăm lại bến tầu Nhà Rồng, nơi nó khởi nghiệp trộm cướp bằng nghề cu li. Nghĩ ngợi giây lát, nó quyết định chơi cái trò hên xui. Thường khi đứng trước các cán bộ con cháu, nó bao giờ cũng đả kích kịch liệt cái trò hên xui, vì trên lý thuyết, nó phản lại nguyên tắc duy vật của Mác xít - Lê nin nít. Nhưng trong thâm tâm Vện rất tin ở hên xui. Thí cũng nhờ hên, bọn đàn em Vện đã cướp được chính quyền ở Hà Nội năm 1945. Hồi đó, Vện núp kín trong hang Pác Bó thuộc miền rừng núi Bắc Việt. Hang này là sào huyệt đầu tiên của Vện khi nó trở lại quê cha đất tổ với mưu toan cướp của giết người. Địa thế quanh hang khá hiểm hóc. Có rừng rậm, có núi cao, lại có cả khe nước róc rách nữa. Xa xa trông ngọn núi mu lên thật quyến rũ, được Vện đặt tên là đầu Kác Mác. Suối nước ri rỉ suốt ngày đêm thì nó gọi là miệng Lê nin. Còn bờ cỏ lún phún, loăn xoăn hai bên miệng Lê nin, nó ban cho cái mỹ hiệu râu chàng Xít.
 
Hồi đó, tên thi sĩ chuyên nghề nâng bi được hân hạnh ra thăm Vện. Hắn lội bộ từ miền Trung tới hang Pác Bó. Vừa nhìn thấy phong cảnh hữu tình của hang, hắn bèn làm một bài thơ dài để ca tụng. Trong đó có đoạn gợi tình, gợi cảm như sau:
“Hang Pác Bó rậm rì rậm rịt,
“Cỏ bờ khe xoắn xít lò xo.
“Anh hùng thấy cũng ngẩn ngơ,
“Chồn chân quân tử phì phò vẫn leo.”
 
Chính nhờ đoạn thơ này mà hắn được Xít ta lin gọi sang Mút cu xoa đầu và định phát cho cái giải thưởng văn học Lê nin. Nhưng xui cho hắn, Xít ta lin chưa kịp tuyên bố quyết định trao giải thưởng thì đã vội về chầu Diêm chánh án. Phần vì đớp hụt cái giải thưởng, tan vỡ mộng được xếp ngang hàng với I li a Ê ren bua, nên phẫn hận không nguôi, phần vì cảm cái ơn đàn anh đã gọi sang Mút cu, hắn làm một bài thơ khóc tên đồ tể rất lâm ly, thống thiết, có hai câu bất hủ như sau:
“Thương cha, thương mẹ, thương chồng,
“Thương mình thương một, thương ông thương mười.”
 
Người đương thời khi đọc những câu thơ trên đều tỏ vẻ bất mãn cùng cực. Thương cha thương mẹ mà chỉ thương sơ sơ, gọi là thôi, còn thương tên đồ tể lại thương một cách nồng nàn thì đâu có phải là con người nữa. Là súc vật, là quỷ, hay hơn thế nữa, là cộng sản mà thôi.
 
Vện bản chất tuy ngu muội nhưng lại thích văn chương thi phú nên hễ nhớ lại những giai thoại văn chương kiếp trước nó không khỏi lan man nghĩ hết chuyện này sang chuyện khác. Bây giờ Vện phải ngừng lại, bẻ ghi cho dòng tư tưởng trở về nẻo cũ. À à, Vện nhớ lại rồi. Nó đang nghĩ tới hên xui. Ấy cũng nhờ hên mà bọn đàn em Vện cướp được chính quyền ở Hà Nội hồi tháng 8 năm 1945.
 
Lúc ấy Vện đang hồi hộp núp kín trong khe Lê nin của hang Pác Bó thì nghe tin "cách mạng thành công". Tuy thế, Vện vẫn còn nửa tin nửa ngờ. Mãi đến khi nhận được báo cáo chính thức của bọn đầu trâu mặt ngựa từ Hà Nội gửi lên nó mới tin là chuyện có thật. Nó nhẩy cỡn lên, reo to:"May quá! May quá! Chó ngáp phải ruồi!" Từ đó nó rất tin ở hên xui.
Bây giờ muốn đi tới bến Nhà Rồng, Vện cũng lại chơi trò hên xui. Nó nhắm mắt, chạy quanh một cột đèn mấy vòng, rồi bất thình lình lao về một phía. Khi mở mắt ra thì nó thấy nó đang đứng giữa đường Hậu Giang. Sự lựa chọn đã xong. Bây giờ nó trực chỉ vào trung tâm thành phố Saigon.
 

Đọc Tiếp Phần 5