2. CON QUỶ TÁI SANH

Trong một xó bếp cũ, tối tăm, dơ bẩn và hôi hám, một con chó cái vừa đẻ ra một con chó con duy nhất."Bê bi" chó có nhiều đặc điểm khác thường. Thứ nhất, chỉ trong có nửa giờ sau khi ra đời, nó lớn bổng lên, không thua chó mẹ bao nhiêu. Thứ hai, mắt nó thao láo và sáng quắc. Thứ ba, dưới hàm nó có một chòm râu tua tủa như râu dê. Thứ tư, nó tránh né những cái liếm âu yếm của chó mẹ. Không những thế, nó còn gầm gừ muốn cắn lại chó mẹ. Tuy thế, chó mẹ vẫn nhìn nó bằng đôi mắt trìu mến. Cái đặc điểm thứ năm là cái đuôi nó quá dài và ra như đuôi cáo.

Cửa bếp bỗng hé mở và một chú bé thò đầu vào ngó. Chú thốt kêu:

"Ủa!…"

Chó mẹ liền chồm dậy gầm gừ. Chú hoảng sợ đóng xập cửa lại, chạy lên nhà trên gọi ầm ĩ:

"Má ơi! Má ơi!"

 

"Có tiếng đàn bà hỏi:"Chi vậy, con?"

Chú lỏi đáp:

"Con chó cái nhà mình chưa có đẻ, mà sao bên trong lại có con chó khác. Kỳ lắm, má"

Một người đàn bà trạc ba chục tuổi từ trong nhà bước ra, cười:

"Con ăn nói gì mà kỳ cục vậy? Chó chưa đẻ mà đã có chó khác rồi .

"Thiệt mà, má. Con chó lạ này bự gần bằng con chó cái nhà mình đó. Chó con mới đẻ thì phải nhỏ chút xíu chớ."

Người mẹ vẫn lắc đầu tỏ vẻ không tin:

"Chắc trong bếp tối, con nhìn không rõ nên lộn đó."

Đâu có. Con hổng có lộn mà. Má vô mà coi, nhưng phải coi chừng con chó mẹ đó. Nó dữ lắm."

"Ờ, để má vô coi"

Chú lỏi lon ton chạy theo mẹ xuống nhà bếp. Lúc mẹ chú sắp mở cửa, chú vội nói:

Má mở hé thôi, con chó cái dữ lắm."

Người đàn bà nghe lời con. Vừa nhìn vào trong bà cũng thốt kêu:"Ủa!" rồi vội đóng cửa lại,rồi nói:

"Ừa, đúng là con chó lạ, bự con hơn cả con chó cái nhà mình nữa. Thiệt là kỳ!"

Chú lỏi cãi:

"Đâu có bự hơn, má."

"Má thấy nó bự lắm. Lông nó vàng, có đốm vằn vằn đen, mà người ta thường kêu là vện. Hình như là chó đực."

Chú lỏi vẫn không chịu:

"Để con coi lại một lần nữa. Rõ ràng hồi nãy con thấy nó nhỏ hơn con chó cái."

Chú lỏi mở hé cửa. Lần này không phải con chó mẹ gầm gừ mà chính con mới ra đời chồm lên. Chú hoảng sợ đóng cửa lại, mặt hơi tái, nói:

"Bự thiệt, má ạ, Nó định cắn con."

"Con chó cái nhà mình?"

 "Không, con vện đó, má. Con trông nó dữ dằn quá. Không biết nó từ đâu mà chun vô được, má hé? Mà cũng kỳ ghê. Con chó cái nhà mình cũng chịu luôn. À…hay là…

"Hay là sao?"

"Hay…nó chính là chồng của con chó cái nhà mình?"

Người đàn bà im lặng suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu:

"Chắc không phải đâu. Chó thì làm gì có chồng có vợ. Với lại…loài vật con cái nào đã có bầu thì không thích gần con đực."

"Vậy hả má? Còn con vện này?"

"Để lát nữa về hỏi ba coi. Má cũng không biết ra sao nữa."

Sau đó, người đàn bà bận việc, quên chuyện "chó đẻ" đi. Nhưng chú nhỏ thì cứ đi ra đi vô hoài, thỉnh thoảng lại hé cửa ngó hai con chó. Mãi đến quá trưa ba chú mới về. Má chú chưa kịp nói gì, chú đã bẻo lẻo:

"Ba à, nhà mình có chuyện kỳ cục lắm. Con chó cái chưa đẻ mà đã có một con chó khác."

Ba chú ngơ ngác:

"Vậy là thế nào?"

Má chú cười:

"Để em nói đầu đuôi anh nghe. Con chó cái nhà mình từ hôm qua vô trong ổ của nó để đẻ. Sáng nay, thằng hai tò mò ngó vô, thấy một con chó lạ thiệt bự ở trỏng. Nó nói mà em không tin. Lúc em ngó vô, cũng thấy như vậy, nên không hiểu ra sao nữa. Bây giờ anh thử vô coi có phải có một con chó đực lạ mới lén vô không? Mà nó vô ngả nào? Và con chó cái nhà mình đã đẻ chưa?"

Người chồng gật đầu:

"Ờ, để anh coi."

Chú lỏi liền dúi vào tay ba chú một cái gậy khá lớn, nói:

"Con vện bự lắm, mà dữ nữa, ba phải cầm gậy mới được."

Ba chú lắc đầu cười:

"Khỏi cần. Chó thì ba sợ gì."

Má chú nghiêm giọng:

"Anh nên mang gậy theo thì hơn. Em thấy trong vụ này nó kỳ kỳ làm sao ấy. Anh phải cẩn thận."

Người chồng chiều vợ cầm lấy gậy nhưng vẫn nói:

"Có gì mà kỳ! Chó đẻ thì đẻ chó chớ sao!"

"Nhưng..."

Người chồng xua tay:

"Thôi được để anh vô coi đã."

Chú lỏi vội chạy trước như muốn dẫn đường. Đến cửa nhà bếp cũ, chú đứng tránh sang một bên để nhường lối cho ba chú. Người đàn ông một tay cầm gậy một tay mở cửa. Bỗng ông ta há hốc miệng nhìn trân trân vào trong vẻ mặt đầy kinh ngạc, vội đóng mạnh cửa đánh "rầm" một tiếng. Người vợ hỏi:

"Anh thấy chi?"

Người chồng lẩm bẩm:

"Kỳ thiệt! Kỳ thiết!"

Người vợ cười:

"Em đã nói là kỳ lắm mà. Nhưng anh thấy cái gì ở trỏng?"

Người chồng nhìn thằng con đứng cạnh, lắc đầu:

"Để chút nữa anh nói cho em nghe."

Chú lỏi năn nỉ:

"Thì ba nói đi, cho con nghe với."

Ba chú trừng mắt:

"Đi chơi chỗ khác!"

Chú nhỏ tiu nghỉu, ngạc nhiên không hiểu sao ba chú lại thay đổi thái độ với chú nhanh như vậy. Ba chú còn nói thêm:

"Nè, hai. Mày không được vào chỗ chó đẻ nữa, nghe. Con vện dữ lắm đó."

Chú chỉ "dạ" một tiếng nhỏ, rồi buồn bã đi chỗ khác. Người chồng bảo vợ:

"Em vô đây, anh nói cho mà nghe."

Hai vợ chồng vào nhà trong, đóng kín cửa, rồi người chồng nói:

"Anh thấy có chuyện vô cùng quái gở, em ạ."

Vẻ nghiêm trọng của chồng làm vợ lo lắng:

"Chuyện chi vậy? Con chó cái nhà mình đẻ chưa? Con vện ở đâu ra?"

Trầm ngâm một lát, chồng đáp:

"Theo sự nhận xét của anh, con chó cái đẻ rồi vì bụng nó lép xẹp. Con vện đúng là con nó, vì lông nó còn nhơ nhớp mà con chó cái chưa kịp liếm sạch."

Vợ nghi ngờ:

"Em không tin. Con chó cái nhỏ như vậy mà con vện thiệt bự, bự hơn con chó cái nữa. Vậy làm sao nó đẻ ra con vện được."

"Thì đó mới là điều quái gở. Con chó cái đẻ có một con thôi. Chắc lúc mới ra đời, con vện cũng nhỏ như bình thường, rồi sau đó nó mới lớn lên."

"Anh làm như truyện thần thoại ấy."

"Vậy mới là quái gở."

"Em chả tin truyện thần thoại."

"Để anh nói nốt mấy điều quái gở khác cho em nghe. Lúc anh mở cửa, thấy con vện đang "nhảy" con chó cái. Con chó cái không chịu nhưng cũng không cưỡng lại một cách mạnh mẽ. Nó để mặc con vện muốn làm gì thì làm trong khi đó nó vẫn cố liếm cho sạch lông con vện. Đúng là cách chó mẹ âu yếm chó con."

Người vợ lườm chồng:

"Xí! Cái anh này chỉ nghĩ bậy thôi. Cái gì mà chó con vừa đẻ ra có vài tiếng đồng hồ đã đòi "nhẩy" cái rồi, lại "nhẩy" chính mẹ nó. Em cho rằng con vện từ đâu mới chun vô."

"Em không tin cũng phải, nhưng rõ ràng anh thấy như vậy. Còn một điều quái gở nữa. Điều này em phải giữ hết sức bí mật. Bọn cán bộ mà biết thì chết cả ba họ nhà mình."

Người vợ tưởng chồng nói giỡn, phì cười:

"Dữ hôn! Mình có phản động chống đảng và nhà nước đâu mà sợ chết cả ba họ."

Người chồng nghiêm mặt:

"Anh không giỡn...Em có hứa chắc em sẽ không bép xép nói cho bất cứ ai nghe không?"

Thấy chồng có vẻ mặt quan trọng thật, vợ không dám cười nữa, gật đầu:

"Nhất định em không nói lại cho bất cứ ai."

Người chồng cẩn thận ghé sát tai vợ, thì thầm:

"Tai vách mạch dừng, mình phải đề phòng có kẻ nghe lén. Hồi này bọn công an xã hay dùng con nít làm chó săn nên rất nguy hiểm...Nè, em nghe đây: mặt con vện trông y như mặt..."

Người vợ giật nảy mình, bất giác đưa mắt nhìn quanh, đưa tay bịt miệng chồng, nói thật nhỏ:

"Thôi, thôi, anh đừng nói bậy nữa, nguy hiểm lắm! Đứa nào nghe được thì chả biết có chết ba họ không, nhưng chắc chắn vợ chồng mình bị cho đi "mò tôm" trước đã. Đừng có giỡn cái kiểu đó, anh ơi."

"Anh không giỡn. Lát nữa em vô mà coi lại con vện. Giống y chang à!"

Người vợ lo lắng:

"Nếu đúng như vậy thiệt, anh tính sao?"

"Đúng là cái chắc rồi! Bởi vậy, anh tính như thế này. Từ giờ đến tối, anh với em phải canh chừng, không cho ai léo hánh tới ổ chó đẻ, kể cả thằng hai nhà mình. Chờ đến tối khuya, anh lấy bao bố bắt con vện, đập cho chết rồi đem quẳng ra ngoài bờ đìa cuối làng. Anh nghĩ nó là con quỷ hiện hình về làm hại nhà mình đó."

Người vợ đề nghị:

"Hay để em ra coi lại, rồi lát nữa bàn tiếp."

Người chồng đồng ý ngay:

"Đúng đó! Nhân lúc trời còn nắng, em nên coi lại cho rõ. Nhớ đừng có cho thằng hai đi theo, nghen. Con nít không biết gì, hay loan truyền bậy bạ. rất nguy hiểm."

Hai vợ chồng lại đi về ổ chó đẻ. Chú nhỏ đã bỏ đi chơi, cả hai vợ chồng cũng yên tâm. Trong khi vợ mở hé cửa, chồng cầm sẵn cây gậy để đề phòng. Lần này người vợ cũng tỏ vẻ kinh ngạc không thua gì chồng. Con vện vẫn tiếp tục đòi "nhảy" con chó mẹ, nhưng chưa đi đến đâu. Thấy có người phá đám, con vện buông con chó mẹ ra, chồm về phía cửa, nhe nanh gầm gừ. Người đàn bà vội đóng cửa lại. Mặt bà ta tái nhợt hẳn đi, chân tay run lẩy bẩy, thở không ra hơi, hổn hển nói:

"Đúng rồi!.. Anh nói thiệt đúng..."

Lần này người chồng cài chốt ngoài cẩn thận, rồi nói:

"Con vện dám xô cửa mà ra lắm, nếu mình hớ hênh."

Khi trở lại nhà trên, người vợ hoàn hồn, nói:

"Đúng là mặt lão ta, anh ạ. Lúc nó nhe nanh ra định cắn em, trông lại càng giống lão già đó. Anh có để ý đến chòm râu và đôi mắt không?"

Người chồng gật đầu:

"Có. Đúng là chòm râu dê của lão. Còn đôi mắt sáng quắc, đúng là mắt yêu tinh."

Ông ta thở dài, tiếp:

"Quỷ nó vô nhà mình rồi, em ơi."

Người vợ lo sợ, run run hỏi:

"Bây giờ mình phải làm gì, anh?"

" Thì anh đã cho em biết kế hoạch của anh rồi mà."

Người vợ buồn bã, thở dài:

"Vợ chồng mình từ xưa có làm ác bao giờ đâu mà quỷ nó vô ám hại nhà mình. Ông trời sao mà bất công quá vậy!" 

Người chồng tuy cũng đang lo lắng buồn bực, vẫn phải tìm lời trấn an vợ:

"Chính vì mình không ăn ở thất đức nên trời mới xui khiến chỉ có vợ chồng mình biết chuyện quái gở này mà thôi. Tối nay anh phải đập chết nó."

Suy nghĩ một lát, người vợ nói:

"Theo em, đập chết nó là phải rồi, nhưng vứt xác nó ở bờ đìa cuối làng e không ổn."

"Tại sao lại không ổn?"

"Nè, anh nghe coi. Đêm hôm mà anh vác bao bố đi xuống cuối làng, bọn an ninh đi tuần lỡ bắt gặp thì khó mà minh oan. Nhẹ ra chúng nó cũng kết tội anh đi giết trộm chó về ăn thịt. Anh không thấy làng mình hồi này cứ bị mất trộm chó hoài đấy à. Ai thì cũng biết mấy thằng cán bộ mới từ Bắc vô thèm thịt nên cứ đi bắt trộm chó về ăn. Bây giờ chúng thấy anh mang xác con chó thì nhất định chúng nó chụp cái tội giết trộm chó lên đầu anh. Anh có mười miệng cũng không cãi nổi mấy cái miệng chuyên vu oan giá họa cho người khác của bọn cán bộ."

Người chồng gật gù:

"Ờ ờ, vậy mà anh không nghĩ ra. Theo em, phải làm sao đây?"

"Tốt nhất là mình đào lỗ chôn ngay trong vườn nhà mình, vừa tiện vừa kín đáo."

"Ý kiến của em hay đó. Nhưng trong vườn thì chỗ nào tốt nhất."

"Em nghe người ta nói xác chó, xác mèo chôn dưới gốc cây khế thì khế chua cũng thành ngọt. Mà đã ngọt thì ngọt hơn."

"Đúng rồi, gốc cây khế vừa kín đáo vừa làm ngọt trái. Vậy, mấy giờ tối nay mình ra tay?"

Suy nghĩ vài giây, người vợ đáp:

"Phải để thằng hai ngủ yên mình mới hành sự được. Khoảng mười giờ tối."

Người chồng gật gù:

"Từ mười giờ trở đi là hay nhất. Thôi, bây giờ mình cứ giả bộ như không có chuyện gì hết trơn. Nhưng phải trông chừng thằng hai."

"Dạ, để em trông chừng nó."

Hai vợ chồng trở lại với công việc hàng ngày, nhưng lòng người nào cũng nơm nớp lo sợ không yên. Thỉnh thoảng họ đảo qua lại trước cửa nhà bếp cũ, nơi có ổ chó đẻ, kiểm soát lại cái then bên ngoài, chỉ sợ con quỷ chó xổng ra mất. Nhiều lần thằng con họ định bén mảng tới gần liền bị họ xua đuổi. Chú nhỏ lấy làm lạ lắm, nhưng không dám nói gì. Dù sao cũng chỉ là một đứa con nít, chú cũng mải chơi, quên khuấy đi.

Đọc Tiếp Phần 3