Đôi dòng về nhà văn Tạ Quang Khôi: 
     Nhà văn Tạ Quang Khôi vốn là một giáo sư. Ông sanh năm 1929 tại Nam Định, Bắc Việt Nam. Sau khi tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm ban Việt Hán, giáo sư dạy môn Quốc Văn và nguyên là Tuỳ Viên Văn Hóa tại Bộ Quốc Gia Giáo Dục, Hiệu Trưởng Trường Trung Học Nguyễn Trãi Saigon,Thanh Tra Trung Học tại Bộ Giáo Dục VNCH. Hiện Giáo Sư đang nghĩ hưu và cư ngụ tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ.
     G.S. Tạ Quang Khôi theo nghiệp văn rất sớm, ngay từ lúc còn rất trẻ, cuối thập niên 1940'.  Trước 30 tháng 4 năm 1975, ông viết truyện dài đăng báo hàng ngày và truyện ngắn cho các báo hàng tuần, và là biên tập viên Đài Phát Thanh Sài Gòn. Sau khi đến Hoa Kỳ định cư, dù khá bận rộn với công việc làm nhưng ông vẫn tìm thời gian để sáng tác với nhiều thể loại khác nhau; ông đã cống hiến cho nền văn chuơng hải ngoại một số truyện ngắn, cũng như một số bài nghiên cứu văn học thật sâu sắc và rất được ưa chuộng.  Ông đã và đang cộng tác, điều hợp nhiều tờ báo văn học tại hải ngoại. Tuy thế, Giáo Sư vẫn không nghĩ mình là một nhà văn chuyên nghiệp.
Tác phẩm đã xuất bản tại Sàigòn:
- Yêu Trong Nghịch Cảnh (1967)
- Mưa Gió Miền Nam (1967)
- Bão Chưa Tan (1968)
- Bến Lạ Chiều Mưa (1968)
- Thèm Sống (1968)...
     Truyện KIẾP CHÓ đã đăng trên Văn Nghệ Tiền Phong năm 1985 dưới bút hiệu Bí số F. 108 để giữ an ninh cho các thân nhân của tác giả còn kẹt lại Việt Nam (Trang Quê Hương Ta)

 

KIẾP CHÓ

Truyện giả tưởng   
TẠ QUANG KHÔI 

1. MỘT VỤ XỬ ÁN

           Tòa áo đỏ của bang Âm Phủ, nước Vô Minh họp phiên khẩn cấp và đặc biệt để xử một tội phạm chuyên môn xách động làm cách mạng lật đổ chính quyền hiện hữu hợp pháp. Từ nhiều ngày trước hãng thông tấn chính thức APP (Âm Phủ Press) đã loan tin về vụ xử này, nên đại diện báo chí khắp nơi đổ xô về thủ phủ của bang Âm Phủ để theo dõi vụ án hí hữu. Phòng xử đông nghẹt người, đa số là ký giả. Ai cũng tò mò muốn coi xem tên xách động quốc tế mặt chồn đuôi cáo ra sao mà đi đâu cũng giở trò xách động, ti toe làm cách mạng. Hồi còn giang hồ nơi dương trần, y can đã làm cho bao nhiêu triệu sinh linh của cái nước Việt Nam nhỏ chút xíu ngã xuống vì một lý tưởng mơ hồ, không tưởng, ngoại lai. Y can lúc nào cũng hô hoán:"Phải làm cách mạng vô sản!" Dân trí đã thấp, lại chịu cảnh áp bức của thực dân mũi lõ đã lâu, chẳng biết suy hơn tính thiệt gì, một số không ít những thằng ngu, những thằng dại lao đầu đi theo nó, nay tỉnh ngộ thì đã quá muộn.

Đúng 9 giờ, Ngài chánh án tới, Chẳng phải ai khác, chính là Diêm Vương. Cả tòa đều đồng loạt đứng lên, cúi chào. Im lặng đến phát rợn người. Có kẻ mới thấy mặt Diêm Vương lần đầu, sợ quá, "tè" ra cả quần, khai nồng nặc. Ngài chánh án đưa mắt nhìn cử tọa một lượt. (Ôi, đôi mắt của thần chết! Sao mà đáng yêu thế! Cứ như "les yeux noirs" của Alphonse Daudet trong "Le Petit Chose"!), rồi nhẹ vẫy tay - như thầy cô giáo vẫy học trò - cất tiếng oang oang như ếch ộp lúc trời mưa:

"Ngồi xuống! Xít đeo!"

Bọn ký giả khẽ bấm nhau cười. Ý hẳn biết hôm nay có nhiều nhà báo quốc tế, Ngài Chánh án xổ tiếng Anh. Không biết vốn Anh ngữ của Ngài có che kín một lá đa không? Bọn ký giả chỉ dám thầm tự hỏi, bố bảo cũng không anh nào dám lên tiếng chất vấn công khai. Nguyên chỉ nhìn cái mặt sắt đen sì đằng đằng sát khí của Ngài, anh nào cũng muốn chạy vô rest room để tránh cho phòng xử khỏi bị khai thúi nồng nặc thêm, nói chi tới chuyện hỏi móc họng Ngài.

Diêm chánh án truyền cho giải tội nhân ra. Đó là một lão già nhỏ thó, râu tóc bạc phơ, thân hình gầy ốm hom hem. Cái đặc biệt của tòa Âm Phủ là tội nhân không được mặc quần áo. Trần như nhộng. Tuy gầy ốm, hai má hóp sâu, nhưng đôi mắt y can vẫn sáng quắc, láo liên, tỏ ra không một chút sợ hãi. Thấy thiên hạ nhìn mình chằm chặp, y can còn cố vênh mặt lên, ra cái điều ta đây nổi tiếng khắp thế giới. Phòng xử lúc đó hơi lộn xộn, nhốn nháo, vì ai cũng muốn coi cho rõ cái mặt sát nhân của y. Kẻ nghển cổ, người kiễng chân khiến một vài nơi có phát ra tiếng động. Ngài Chánh án bèn gõ búa xuống bàn cồm cộp, la lớn:

"Im lặng! Bi quai ét!"

Nhưng dù Ngài có la lối, có gõ búa ầm ầm, người ta vẫn cố coi mặt tên đồ tể quốc tế, chuyên xúi trẻ ăn cứt gà. Đặc biệt hơn nữa là hắn mới mọc thêm một cái đuôi, trông giống nhu đuôi cáo, dài lòng thòng. Và, cũng không kém đặc biệt, cái đuôi cáo đó được một thằng già khác kính cẩn nâng lên cao cho khỏi lết đất. Toàn những đặc biệt và đặc biệt hỏi sao phòng sử không ồn ào cho được! Phải mất đúng ba phút mười lăm giây một phần mười phòng xử mới lấy lại được trật tự ban đầu.

Diêm Chánh án ngó chằm chặp lão già nâng đuôi đi sau y can ngạc nhiên hỏi:

"Thằng nào kia? Nó có tội gì? Có bị sử hôm nay không?"

Một quỷ sứ phán quan đầu trâu mặt heo kính cẩn quỳ trước Ngài Chánh Án thưa "

 "Muôn tâu đại vương, thằng cha đi sau là đàn em của y can nơi dương trần. Nó mới xuống đây được ít lâu, gặp lại đàn anh cũ, quen thói nâng bi - ý, nâng đuôi - nên lại tình nguyện làm nghề cũ."

Diêm Chánh án hỏi:

"Gốc gác nó ra sao?"

"Muôn tâu, nó nguyên trước kia là một tên lính cũ của bang Hoa Quả Sơn."

Ngài Chánh án giật mình:

"Lính cũ của Hoa Quả Sơn? Sao các ngươi không giao hoàn nó ngay cho Tôn Ngộ Không? Thằng mặt khỉ ấy mà biết mình giam giữ lính cũ của nó thì nó lại vác đả cẩu bổng đến đây phá phách thì ai mà trị nổi. Nó cũng là một tên phản loạn mới hồi chánh đó."

"Muôn tâu, bọn hạ thần đã làm công văn sang bang Hoa Quả Sơn, nhưng chưa thấy trả lời."

"Vậy hả? Bao lâu rồi?"

"Muôn tâu, mấy năm lận. Hồi này, hệ thống công văn hành chánh bê bối quá, thường có sự chậm trễ như vậy."

Ngài Chánh án tỏ vẻ trầm ngâm một lát, rồi quay lại bảo tên quỷ sứ cận vệ:

"Mày đưa cái phôn cho tao. Tao phải gọi "loong đít ten" sang thẳng Hoa Quả Sơn mới được.. Để lâu e có sự rắc rối, phiền lắm."

Tên cận vệ mặt bò đầu ngựa vội vàng lấy máy điện thoại màu đỏ (tòa áo đỏ nên cái gì cũng đỏ) quì xuống, dâng lên cho Diêm Chánh án. Ngài quay số, rồi nói oang oang:

"Hé lô, Ngộ Không tiên sinh?…Dạ dạ, đệ là chánh án họ Diêm đây."

(Đến đây, người kể chuyện không cần giữ bí mật cuộc điện đàm, viết huỵch tọet ra như sau:)

"Ủa, Diêm huynh đó hả? Lâu quá rồi không gặp Diêm huynh. Có chuyện chi không?"

"Số là tệ phủ có giữ một tên lính cũ của tiên sinh…"

"À, đệ biết rồi. Đệ đã nhận được công văn của quý phủ, nhưng chưa kịp trả lời. Bây giờ huynh tính sao?"

"Đệ định giao hoàn cho tiên sinh."

"Đó cũng là ý muốn của đệ."

"Mà làm sao tiên sinh để xổng nó ra vậy?"

"Nó vốn là một tên lính cọ cầu tiêu công cộng tại Hoa Quả Sơn. Một hôm nó phạm một lỗi rất nặng. Đệ giận quá, bắt nó ăn mấy cục phân. Nó vừa ức lòng vừa mắc cỡ, bèn trốn xuống dương trần. Ở dưới đó, thoạt đầu nó làm cu ly cho hãng Ba xon, nhưng vẫn quen thói ăn cắp vặt, bị lính Tây bắt được, đánh cho một trận nên thân. Nó bất mãn, bèn đi theo tên râu cáo làm loạn."

"À ra vậy. Bây giờ, đệ cho lính giải về Hoa Quả Sơn ngay để giao hoàn tiên sinh nhe. Ô kê?"

"Ô kê, cảm ơn tiên sinh vô cùng. Bái bai!"

Vua khỉ chưa kịp đặt máy, Diêm Chánh án hỏi tiếp:

"Đường sư phụ của tiên sinh hồi này ra sao?"

"Ai? À, Đường Tam Tạng hả? Diêm huynh không biết gì sao?"

"Không. Biết cái gì?"

"Đường sư phụ của đệ lấy vợ rồi."

Diêm Chánh án giật nẩy mình, suýt tuột tay đánh rơi máy điện thoại, hỏi dồn:

"Cái gì? Ai lấy vợ? Đường Tam Tạng tiên sinh lấy vợ? Mà lấy ai vậy?"

Tôn Ngộ Không cười ha hả:

"Diêm huynh lạc hậu quá. Suốt ngày chỉ bù đầu xử án thôi, có biết gì đâu. Đường sư phụ của đệ đã làm đám cưới với Hà tiên cô., đang hưởng tuần trăng mật bên Tây Trúc đó."

"Thiệt hôn?"

"Đệ không nói giỡn đâu, nhưng chuyện dài lắm, mà bây giờ đệ đang bận. Diêm huynh cũng đang sử án. Để bữa nào rỗi rảnh, đệ kể đầu đuôi câu chuyện cho huynh nghe. Vui đáo để…Thôi, "bai" nghe huynh."

Đã đặt máy điện thoại xuống, Diêm Chánh án còn ngẩn ngơ mãi. Ý chừng Ngài cũng thèm muốn có vợ như Đường Tam Tạng. Cuối cùng thấy phòng xử hơi ồn ào, Ngài mới quay về với thực tại. Mặt sắt đen sì của Ngài trở nên nghiêm khắc. Ngài ra lệnh cho quỷ sứ giải trả tên chuyên viên nâng đuôi về xứ khỉ của vua khỉ Tôn Ngộ Không. Tên này khóc rống lên, nhất định không chịu buông cái đuôi cáo . Tên tội phạm, đồ tể quốc tế, quay lại, ôn tồn bảo đàn em:

"Thôi, chú cứ tạm về với thằng vua khỉ đó đi, rồi tôi sẽ có cách cứu chú ra, đừng ngại! Ở đời này mình phải biết tùy thời mà hành động thì mới mong thành công được."

Chuyên viên nâng đuôi mếu máo:

"Nhưng, nhưng…đại ca ơi, về đó em lại bị bắt ăn phân nữa thì sao?"

"Thì chú cứ ăn. Mình làm cách mạng vô sản thì có gì đáng ngại đâu. Nếu cần, chú cứ để dành đấy, tôi sẽ đến chia bùi xẻ ngọt với chú."

"Nghĩa…nghĩa là…nhưng nó không bùi, không ngọt đâu, đàn anh muôn vàn kính yêu ơi."

"Không bùi không ngọt thì chia đắng xẻ thúi! Tôi sẽ cùng chú ăn phân, đừng có lo!"

Chuyên viên nâng đuôi bỗng quỳ thụp xuống, lạy đàn anh ba lạy, rồi nói:

"Sinh ra em là bố mẹ em, nhưng hiểu em và thương em thì chỉ có mình đại ca thôi."

"Ô kê! Thôi, chú đi cho lẹ đi. Hẹn gặp chú một ngày gần đây."

Ôi, cảnh biệt ly sao mà buồn vậy! Không biết chuyên viên nâng đuôi hồi ở dương trần có làm kép hát không mà trước khi trở gót theo bọn quỷ sứ ra khỏi phòng sử đã vừa sụt sùi vừa ca:"Biệt ly, nhớ nhung từ đây!" Hắn xuống "xề" cũng mùi rệu, không thua gì đào Thanh Nga trong vở "Con gái Chị Hằng". Trong đám cử tọa có anh suýt nữa vỗ tay tán thưởng, may chợt nhớ ra rằng đây không phải là rạp hát mà là tòa án của bang Âm Phủ.

Sau khi tên chuyên viên nâng đuôi bị giải đi, vụ xử bắt đầu. Một tên quỷ sứ phán quan đầu trâu mặt heo  (trông nhang nhác giống tên đàn em họ Lê hiện còn ở dương trần) quỳ trước ngài chánh án tuyên đọc bản cáo trạng dài lê thê, tóm tắt đại ý như sau:

"Tội nhân, họ Nguyễn. Hồi nhỏ đi học, vì biếng nhác lại hay ăn cắp vặt, bị thầy đồ đuổi nhiều lần, phải đổi tên họ, rồi bỏ làng bỏ xứ trốn vào nước Sè Goòng làm cu li bến tầu Nhà Rồng. Nhưng làm cu li cũng không xong, vì vẫn trổ mòi ăn cắp ăn trộm, bị bọn "cọp rằng" đánh lên đánh xuống nhiều lần. Hắn lại đổi tên họ lần nữa, trốn xuống một tầu buôn của Tây xin làm cu li cho nhà bếp. Sang đến nước Tây, hắn được lên bờ chơi để chờ tầu bốc hàng và lấy khách. Trong thời gian ở trên bờ, hắn bị bắt quả tang móc túi người đi đường nên bị giam vào bót phú-lít. Trong khi đó, tầu rời bến Mạc Xây, hắn bị bỏ rơi lại. Nhưng hắn đâu có cần, vì trong tù hắn làm quen được với một tên cộng sản Tây. Tên này bị bắt vì tội hiếp dâm gái vị thành niên. Con đường làm cách mạng vô sản bắt đầu từ đó. Trong một cuốn hồi ký mà hắn sai bọn bồi bút, văn nô viết (tất nhiên là ký tên hắn) hắn có nêu một triết lý sống của riêng hắn như sau:'Khi mình không đủ khả năng lập công danh theo đường ngay lẽ phải, mình nên đi đường tắt làm cách mạng vô sản. Dù sông có cạn, núi có mòn, chân lý ấy không bao giờ thay đổi.' Cũng trong cuốn hồi ký đó, hắn còn nêu một phương châm hoạt động:'Làm cách mạng vô sản là làm bất cứ cái gì để tới đích đều là tốt. Cứu cánh biện minh cho phương tiện. Do đó, hỡi các đàn em ngu dốt của ta! dù có phải ăn cắp, ăn trộm, cướp của, giết người, hiếp dâm con nít vài ba tuổi, cưỡng dâm bà già tám, chín mươi mà có lợi cho cách mạng vô sản, vẫn được coi là tốt.' Sau này, khi nước Nga biến thành cộng sản, hắn bèn sang Nga tu nghiệp nghề cướp của giết người, rồi sang Tàu ứng dụng những điều đã học đưọc. Ở Nga, hắn mang quốc tịch Nga, tất nhiên phải lấy tên Nga. Sang Tàu, hắn lại lấy tên Tàu. Trong thời gian ở Tàu, hắn làm nhiều điều dơ bẩn, mất dạy, khiến chính bọn cán bộ Nga cộng sản cũng phải ghê tởm hắn, đuổi hắn 'đi chơi chỗ khác.' Vì biết không sống nổi ở đất Tàu được nữa, hắn lén về Việt Nam để thành lập một đảng cướp riêng của hắn. Do đó, ngày 3 tháng 2 năm 1930, đảng cướp của, giết người Đông Dương ra đời. Tất nhiên hắn làm đảng trưởng. Một lần nữa hắn lại đổi tên, ra cái điều ta đây rất yêu nước thương nòi. Mục đích cùng tôn chỉ của đảng đã rõ như ban ngày là: 'cướp của, giết người' Đường lối đấu tranh của đảng thì sao?   Hắn cho các tên cướp đàn em trà trộn vào các đảng phái quốc gia chân chính đấu tranh chống thực dân Tây, rồi ngầm báo cho lính kín của sở mật thám Tây biết những hoạt động của các đảng phái này. Nghĩa là hắn và bọn đàn em của hắn làm chó săn cho Tây. Lối đấu tranh này rất hữu hiệu, vì một mặt hắn diệt dần các đảng phái chống Tây mà không chịu thỏa hiệp với chúng (những người chân chính ai mà thèm liên hiệp với bọn cướp của, giết người), một mặt hắn lấy được lòng tin của Tây. Kể từ năm 1930, nghĩa là sau ngày hắn lập đảng cướp của giết người, nhân dân ba nước Đông Dương hết sức khốn khổ, không sao tả xiết. Giặc cướp - chính là đàn em của hắn - nổi lên khắp nơi. Đến năm 1941 nghe ngóng tình hình, biết Tây đã yếu thế, hắn ra lệnh cho đàn em trở mặt theo Nhật. Nhờ vậy, hắn xin được vài khẩu súng rỉ sét do Nhật thải ra, lập sào huyệt ở vùng rừng núi phía Bắc nước Việt Nam. Rồi đến năm 1945, lại nghe ngóng tình hình, hắn biết Nhật sắp thua trận, bèn trở mặt, tuyên bố chống Nhật, theo đồng minh. Sau đó, khi Nhật đầu hàng đồng minh, hắn thừa cơ hội đem đàn em lẻn về Hà Nội cướp chính quyền (cướp là nghề của hắn mà!) Từ đó, loạn lạc ròng rã suốt mấy chục năm trời, không lúc nào yên. Nhân dân Việt Nam vô cùng khốn khổ dưới bàn tay đẫm máu của hắn và bọn đàn em hắn. Năm 1969, hắn ngỏm củ tỉ vì bị một tên đàn em thân tín nhất hãm hại để tranh giành địa vị của hắn. Vụ này cũng thật ly kỳ! Tên đàn em thân tín đó biết hắn rất "hảo ngọt", dù đã già khú đế mà vẫn "thèm của chua" nên cứ hàng đêm cung cấp gái tơ cho hắn. Tất nhiên hắn đâu có chê. Mỡ đến miệng mèo mà! Thế rồi một đêm hắn bị "thượng mã phong" mà đi tầu suốt. Xuống âm phủ, hắn bị giam trong ngục A Tỳ và bị kết án đời đời không được đầu thai kiếp khác. Thế nhưng hắn vẫn không biết thân biết phận, cứ trổ mòi ăn cắp, ăn cướp cả với các bạn đồng tù. Không những thế, hắn còn quy tụ được một bọn du thủ du thực cũng bị kết tội không được đầu thai kiếp khác như hắn, lập một đảng, gọi là đảng "Cướp Giật Toàn Cõi Âm Ty" mưu đồ cướp chính quyền nơi cõi âm này."

Bản cáo trạng dài lê thê mấy chục trang đánh máy, chỉ xin tóm tắt như trên, vì chính hãng thông tấn APP cũng loan đi chỉ có vậy. Thật ra, bản cáo trạng được đọc đúng 5 tiếng, hai mươi bảy phút, mười tám giây. Nghe phát mệt. Chính vì vậy mà nhiều lần ngài Chánh án cũng lơ mơ đi lạc vào cõi mộng. Thỉnh thoảng tên quỷ sứ cận vệ lại phải khều khều vào lưng Ngài để đánh thức. Có lần chính tên quỷ sứ cũng gà gà ngủ, quên đánh thức nên Ngài bắt đầu ngáy. Tiếng ngáy của Ngài đánh thức tên quỷ sứ. Nó vội khều Ngài, nhưng vì vội nên hơi mạnh làm Ngài giật mình choàng tỉnh. Thế là Ngài nổi giận, bèn văng tục bừa bãi.

Diêm chánh án là người thông minh, biện bác nên khi biết mình đã lỡ miệng văng tục trước công chúng, bèn đập bàn chỉ mặt tội nhân quát:

"Cha chả! Thằng này lớn mật quá hé! Mày định lật đổ cả tao để lập chính quyền vô sản ở đây hả? Mày có phải là học trò của mấy thằng Lê Nin, Xít ta Lin không ?"

Tội nhân vênh mặt đáp:

"Học trò thì đã sao?"

"À thằng này láo! Mày dám nói với tao bằng cái giọng đó hả? "

"Ông là cái thá gì mà tôi phải nể sợ? Thằng này bình sinh chỉ phục có cụ tổ Kác Mác, nể hai đàn anh Lê, Xít mà thôi."

Một tên quỷ sứ ghé tai nói nhỏ với Diêm Chánh án. Ngài gật gù tán thành, truyền lệnh:

"Giải ba tên tù chung thân cấm cố là Kác Mác, Lê Nin và Xít Ta Lin ra đây, để tội nhân thấy rằng đến mấy thằng thầy của nó còn chẳng ra cái thống chế gì, huống chi nó."

Chỉ không đầy nửa phút, sáu tên quỷ sứ đã lôi xềnh xệch ba tên tù khác ra. Tên nào cũng trần như nhộng. Vừa trông thấy Diêm Chánh án, chúng đã vội quỳ mọp xuống, vái lấy vái để. Diêm Chánh án đắc ý, cười hô hố, bảo tội nhân:

"Mày thấy chưa? Mấy cái thằng thầy của mày còn sợ tao như vậy mà mày dám lờn mặt với tao hả?"

Rồi Ngài nói với ba tên tù vừa được giải ra:

"Chúng mày hãy giải thích cho thằng học trò ngu muội của chúng mày về những chỗ sai lầm và lỗi thời của chủ nghĩa cộng sản, kẻo nó cứ ngoan cố mãi."

Tên tù Kác Mác bèn kính cẩn lạy Diêm vương ba vái rồi nghiêm chỉnh quay về phía tên tội nhân đuôi cáo. Hắn định nói một câu gì với tên tội nhân, nhưng không hiểu sao lại thôi. Hắn lắc đầu nói với Ngài Chánh án:

"Muôn tâu đại vương, thằng này chưa xứng đáng là học trò của con."

Diêm Chánh án ngạc nhiên:

"Ủa! Thế không phải nó lập đảng cướp của giết người theo chủ nghĩa của ngươi?"

"Dạ, muôn tâu đại vương, nó bản chất ngu si, đần độn, đâu có hiểu nổi chủ thuyết của con mà theo với đòi. Vả lại, cái chủ thuyết của con có quá nhiều sai lầm tai hại ngay lúc con vừa viết xong. Con chưa kịp sửa chữa lại thì đã bị đại vương cho gọi về gấp, nên những sai lầm vẫn còn đó..Không những thế, sau này nó còn bị lỗi thời nữa. Xã hội loài người mỗi ngày một tiến bộ, mà cái chủ thuyết ôn vật của con vẫn đứng ì một chỗ. Hỏi sao không lỗi thời cho được! Cho đến nay thì hoàn toàn bỏ đi, chỉ đáng ném vào thùng rác mà thôi. Suốt từ ngày xuống dưới này, con vô cùng ăn năn, hối lỗi vì đã lỡ dại viết ra những điều bậy bạ."

Diêm Chánh án gật gù mỉm cười, hỏi tội nhân đuôi cáo:

"Mày đã nghe rõ chưa, tên đầu trộm đuôi cướp kia?"

Tội nhân vênh váo đáp:

"Đành rằng cái chủ thuyết của anh râu xồm kia nhiều sai lầm và lỗi thời, ai mà chả biết. Nhưng bọn tôi có óc thông minh sáng tạo nên áp dụng vào nước Việt Nam vẫn cứ được đi. Với lại, chủ trương, đường lối của bọn tôi là cướp của giết người, cần gì phải tìm tòi những chủ thuyết đúng và hay. Càng sai lầm càng dễ cướp, giết cho thỏa thích."

Diêm Chánh án tức quá, đập bàn quát:

"Cha chả! Cái thằng này bướng bỉnh, hỗn xược quá đi! Ra đến trước cửa công mà vẫn lẻo mép ngụy biện.! Mày thử nhìn kỹ lại mà coi trên cõi dương có bao nhiêu nước theo đảng cướp của giết người mà được độc lập thật sự? Còn bao nhiêu nước nhỏ khác không theo cái chủ nghĩa ôn vật của tên Kác Mác mà được hoàn toàn độc lập? Rõ ràng những nước trót dại theo chúng mày mỗi ngày một lụn bại đi."   

Tội nhân đuôi cáo vẫn khăng khăng lớn tiếng cãi:

"Ba dòng thác cách mạng ào ào đổ tới…"

Bỗng hắn bị một tên đầu hói mũi lõ, râu xồm chặn ngang:

"Hỡi tên đệ tử ngu si dốt nát của ta! Ngưới hãy coi gương ta và chú Xít đây thì rõ. Lúc còn ở trên cõi dương bọn ta còn khát máu hơn ngươi nhiều. Cả chục triệu dân Nga bị bọn tao nhân danh cách mạng vô sản cho về với tổ tiên.. Lúc sống, bọn tao hung hăng là vậy, nay xuống đây đều ăn năn hối cải. À, còn cái thằng làm đầy tớ ba họ là thằng Mao nữa. Thằng đó mới khiếp đảm, khát máu hơn bọn tao nhiều, sơ sơ cái gọi là "cách mạng văn hóa" chúng "xơi tái" ngót bốn chục triệu nhân mạng. Thế mà bây giờ thằng ba đời đi ở đợ họ Mao đó cũng vô cùng hối hận. Nhà ngươi hãy theo gương bọn tao mà liệu hối cải đi thì vừa."

Tội nhân đuôi cáo vòng tay kính cẩn thưa:

"Sư phụ muôn vàn kính yêu, con lúc nào cũng tôn thờ sư phụ và coi sư phụ là bậc thầy đáng kính nhất trong giới cướp của giết người. Nhưng (hắn dằn mạnh tiếng "nhưng") thưa sư phụ, mỗi người một hoàn cảnh, mỗi xã hội một khác và mỗi thời một biến đổi. Nước Việt Nam chúng con, dân còn quá ngu, tinh thần lại bạc nhược, không đâu tốt bằng nơi đó để mình trổ tài lừa bịp, cướp, hiếp cho đã đời. Đến ngay như bọn hèn nhát trốn chạy ra nước ngoài mà còn lục đục, chửi rủa lẫn nhau, lừa gạt nhau thì mình tội gì không thừa gió bẻ măng. Xem cái cơ ngơi này, bọn chúng con còn có thể giết, cướp thỏa thích cả vài chục năm nữa lận."

Chợt tù nhân Kác Mác chợt thở dài, lên tiếng:

"Muôn tâu đại vương, đại vương đã nghe tên giặc đuôi cáo khua môi múa mỏ, đặc giọng láo lếu. Mục đích của chúng nó là cướp của giết người, chớ có phải vì cách mạng hay chính trị gì đâu. Vậy con xin đại vương cho con một đặc ân là được quay trở về ngay cải hối thất, mong đền tội cho chóng xong để còn được đầu thai kiếp khác."

Tội nhân Lê nin cũng thưa:

"Muôn tâu đại vương, con cũng xin hết ý ở đây và trở về cải hối thất, kẻo ở đây lâu e lây bịnh thúi mồm của tên đệ tử ngu dốt này."

Ngài chánh án hỏi tội phạm Xít Ta Lin:

"Còn ngươi thì sao?"

Từ lúc xuất hiện trước tòa, Xít chỉ quỳ mọp, không nói năng gì. Bây giờ, được hỏi, hắn mới ngửng lên đáp:

"Muôn tâu đại vương, con cũng xin trở lại hối cải thất, nhưng trước đó, xin đại vương cho ban con một đặc ân."

"Đặc ân gì?" Diêm chánh án hỏi.

"Muôn tâu, cho con bóp cổ chết tên đàn em ngu si, ngoan cố kia, một là để trừ hậu họa, hai là để chuộc cái tội đã giúp đỡ hắn khi còn ở trên dương trần."

Diêm Chánh án phì cười. Gương mặt đằng đằng sát khí của Ngài dịu đi phần nào. Cả tòa đang im phăng phắc trong cái không khí ngột ngạt, căng thẳng, được dịp vui vẻ cười ồ lên. Ngài chánh án nhìn đồng hồ điện tử đeo ở tay, để cử tọa cười đúng một phút 27 giây, rồi bỗng đập tay xuống bàn để lấy lại trật tự, phán:

"Tòa ghi nhận thiện chí "diệt gian trừ bạo" của tội nhân Xít Ta Lin, vì đó cũng là một cách đái công chuộc tội, nhưng đó cũng thể hiện bản chất khát máu của một tên đồ tể. Nhà ngươi cần ăn năn, hối cải thêm nữa. Vả lại tòa còn đang xử, chưa có một phán quyết nào. Tội nhân đuôi cáo xem chừng không sợ chết, nên không thể lấy hình phạt xử tử mà dọa y can…Bay đâu! Đưa ba tên tội nhân trở lại hối cải thất."

Ba tên tội phạm râu xồm làm lễ bái biệt Diêm chánh án thật long trọng. Bề ngoài, xem như vậy, chúng đã tỏ ra hối cải rất nhiều.

Ngài Chánh án lại ra lệnh:

"Giải tên tội phạm ba đời ở đợ họ Mao ra đây!"

Một tên quỷ sứ vâng lệnh đi ngay. Nhưng chỉ mấy phút sau hắn quay trở lại một mình. Diêm chánh án ngạc nhiên hỏi:

"Tội nhân đâu?"

"Muôn tâu đại vương, tên họ Mao nhất định không chịu ra…Nó hỏi rằng nếu nó ra, đại vương có cho phép nó chụp cái ống nhổ đầy đờm rãi lên đầu tội nhân đuôi cáo không? Nếu đại vương không cho phép mà nó cứ làm là bất tuân thượng lệnh, tội này nặng lắm. Mà nếu đại vương cho phép thì…thì…"

Diêm chánh án sốt ruột hỏi:

"Thì làm sao?"

"Bẩm đại vương thì…e không đủ mặt nạ phòng hơi ngạt để cho tất cả mọi người trong phòng xử này đeo."

Diêm chánh án ngạc nhiên trợn mắt hỏi:

"Cái gì mà phải đeo mặt nạ hơi ngạt?"

"Muôn tâu đại vương, đờm rãi tên họ Mao thối khắm kinh khủng vì hồi còn ở dương thế, hắn đã ăn tươi nuốt sống ngót trăm triệu sinh mạng, ăn cả phân, uống cả nước tiểu của người ta nên bây giờ mắc bệnh thối mồm. Người nào vô ý ngửi phải đờm rãi của hắn có thể bị xỉu ngay,có khi đi đứt luôn không chừng. Do đó, mọi người phải đeo mặt nạ phòng hơi ngạt."

Diêm chánh án vội xua tay:

"Thôi thôi, tao tưởng mồm nó bớt thối sau mấy năm hối cải, ai dè vẫn khủng khiếp như vậy thì ai mà chịu nổi. Đừng giải nó ra nữa."

"Xin tuân mạng."

Sau đó tòa tiếp tục xử tội nhân đuôi cáo. Diêm chánh án phán:

"Tội trạng của đuôi cáo đã quá rõ và đầy đủ, không còn nghi ngờ gì nữa. Các ngươi thử đề nghị một hình phạt cho y can.»

Ý hẳn đã suy nghĩ, tính toán từ trước, một tên quỷ sứ bèn quỳ tâu:

"Muôn tâu đại vương, tội của y can quá lớn, mà y can lại luôn luôn ngoan cố, không bao giờ chịu phục thiện, hối cải, thần e không còn hình phạt nào ở cõi âm ti này xứng với y can nữa. Vạc dầu, chó ngao e còn quá nhẹ. Vậy, thần xin..."

Đến đây hắn ngập ngừng ngước mắt nhìn Diêm chánh án. Ngài liền phán:

"Thì nói mẹ nó ra đi, còn chờ đợi gì nữa."

Không biết tên quỷ sứ có phải là hậu thân của nhà đạo diễn Hít Cốc không mà lại cứ chơi cái trò "sớt pen", không chịu tiếp lời ngay, chờ cho sự sốt ruột của mọi người lên tới cao độ, mới đủng đỉnh:

"Muôn tâu đại vương, thần xin đề nghị cho y can trở lại dương thế…"

Thế là cái cú "sớt pen" của hậu thân Hít Cốc có hiệu quả mạnh. Cả phòng xử như muốn nổ tung ra vì những tiếng "Ủa!" tiếng "Ồ!". Ngay Diêm chánh án cũng giật mình, nhẩy choi choi lên, la lối:

"Cái gì? Cái gì? Cho y can trở về dương thế?"

Quỷ sứ hậu thân Hít Cốc mỉm cười, chậm rãi:

"Muôn tâu đại vương, quả đúng như vậy."

Hắn ngừng một chút, khoảng 3 giây 1/10, rồi không để Diêm chánh án kịp văng tục, la lối om xòm một lần nữa, vội tiếp ngay:

"Nhưng cho y can làm kiếp chó."

Bây giờ thì cả tòa bỗng thở phào một tiếng. Diêm chánh án cười hì hì:

"Chó săn hay chó giũ nhà?"

"Muôn tâu đại vương, nếu cho y làm chó ở đất Tây, đất Mỹ thì có khác gì cho y can lên thiên đường cộng sản. Ý thần muốn cho y làm kiếp chó Việt Nam."

Diêm chánh án cố tỏ ra tinh khôn (dù Ngài vẫn ngu thấy mẹ!" nói:

"À! Ta biết thâm ý của nhà ngươi rồi. Ngươi muốn y can phải ăn phân cho khắp bàn dân thiên hạ ở cái đất Việt Nam nghèo đói ấy."

Hậu thân Hít Cốc lắc đầu:

"Muôn tâu đại vương, như vậy y can vẫn còn sướng quá, đâu có đặng."

Diêm chánh án phát cáu:

"Thì nói huỵch tọet đại ra đi, vòng vo tam quốc hoài à. Chó ở Việt Nam không ăn phân thì bộ ăn bít tết hả.?"

"Muôn tâu, ở Việt Nam chó ăn phân là một trong những nhiệm vụ chính của loài cẩu. Nhưng cái ý của thần còn sâu sắc hơn nhiều. Cho y can làm chó ở Việt Nam - tất nhiên là phải ăn phân - nhưng trước đó lại không cho y can được ăn cháo lú."

Diêm chánh án há hốc miệng ra, tỏ vẻ thán phục tên đệ tử đếch chịu được. Khoảng 39 giây 1/10 ngài mới khép miệng lại được, đập tay chan chát xuống bàn, cười hô hố, văng cả nước miếng ra chung quanh, mùi xú uế xông lên nồng nặc, khiến đám ký giả ngồi những hàng ghế đầu phải nhịn thở khá lâu (Vì lo nhịn thở nên không ai để ý tới việc bấm giờ crô-nô-mét nên không biết lâu chừng nào) để khỏi ói mửa ngay trong tòa. Khi cười đã chán chê, Diêm chánh án mới gật gù nói:

"Đ.M, hay đếch chịu được…"

Chợt nhận ra mình lại vừa giở văn chương bình dân, Ngài vội quay về phía bàn mấy tên quỷ sứ thư ký ghi biên bản, ra lệnh:

"Bôi bỏ câu đó đi, mày."

Sau đó Ngài mới nghiêm chỉnh khen:

"Ý kiến của nhà ngươi thật độc đáo! Cho y can làm kiếp chó ở cái đất Việt Nam mà không cho ăn cháo lú tức là cho y can mang lốt chó, nhưng đầu óc vẫn là đầu óc của một tên lãnh tụ cộng sản khát máu. Thế rồi mỗi khi phải ăn phân nó vẫn biết nó ăn phân. Tuyệt! Tuyệt! Sau vụ xử này, ta cho nhà ngươi đi vê kê sơn một tháng. Ngươi có thể đem theo vài em út, nhà nước chịu hết mọi phí tổn."

Tên quỷ sứ vừa được khen vội quỳ xuống tâu:

"Thần xin thâm tạ đại vương."

Diêm chánh án từ từ đứng lên, nghiêm trang nhìn khắp tòa, tuyên án:

"Nay xét: tên họ Nguyễn đã phạm tội xách động, toan cướp chính quyền âm ti, một tội không thể hưởng giảm khinh hoặc khoan hồng hoặc bất cứ đặc ân nào, sẽ phải đầu thai làm kiếp chó tại đất Việt Nam, không được ăn cháo lú. Bản án được thi hành ngay tức khắc, không được chậm trễ một giây nào. Tút suỵt! Tút suỵt!”

Tội nhân vừa nghe xong bản án đã run lên bần bật, mồ hôi toát ra đầy mình, mặt xanh như tầu lá. Hắn mở miệng toan nói một câu gì, nhưng ú ớ mãi không ra lời, chỉ nghe như tiếng chó gầm gừ. Đúng lúc đó, hai tên quỷ sứ tiến tới, nắm lấy cổ hắn lôi đi xềnh xệch. Hắn bỗng òa khóc như con nít. Khi qua khu vực cháo lú hắn cố ý dùng dằng, nhưng liền bị một tên quỷ sứ nắm râu giật mạnh khiến hắn chuệnh choạng suýt té. Thế là kiếp chó của hắn bắt đầu!

Trong phòng xử, Diêm chánh án xoa tay ra chiều đắc ý về bản án mới tuyên. Ngài khệnh khạng bước ra cửa trước những con mắt ngưỡng mộ của đám ký giả quốc tế.

Đọc Tiếp Phần 2