CHƯƠNG XXVII -
ến Ngã ba Rục, Quách Quyền Lực bảo Đấu dừng ô tô, rồi tự đi xe ôm ba cây số đến cồn Hu Hú. Đấu đã quen tính thủ trưởng, không cần hỏi lại. Đã bao nhiêu lần như thế, để giữ bí mật cho việc làm của mình, không cho Đấu biết, Lực bắt Đấu dừng ô tô cách nơi mình hành sự chừng vài ba cây số. Rồl hẹn giờ, Đấu đưa ô tô quay lại đón.
Từ khi xảy ra cái vụ "Tổng thống Diêm Vương tham nhũng", Lực như người mất hồn. Có lúc đang đi, bỗng người nhẹ tênh như cái bóng, toan bay lên, nhưng quỷ sứ hiện ra, cắt mất đôi cánh, đành ngồi xệp xuống đến hàng tiếng đồng hồ. Có hôm đang nằm, chợt thấy con quái vật đến cắt mất cái đầu mang đi và lắp vào cổ con khủng long.
Có hôm nửa đêm sực tỉnh, bật đèn sáng choang, nhìn ra cửa sổ thấy con sâu róm đang bò trên cành dâu da, sâu róm xù lông biến hóa thành những hình thù kỳ dị, nó quay đầu vào phía Lực và mở đôi mắt đỏ tía như máu trừng trừng nhìn Lực… Quái lạ, lần trước vấp phải cái vụ "Thần tượng" thì cũng đụng đến Tổ tiên, Thần thánh; lần này lại càng xúc phạm trực tiếp đến Tổ tiên, Thần thánh, nặng nề hơn là chọc đúng vào Diêm Vương - người có quyền lực cao nhất ở âm phủ…
Lực đi gặp thầy bói ở Ngã ba Rục. Nghe nói thầy bói này được hưởng nhiều ân sủng của Thánh, hưởng lộc của Thánh từ những kiếp trước, cho nên rất gần gũi Thánh biết được tất cả mọi chuyện ở âm phủ và trần gian… Ngay những phút gặp đầu tiên, thầy bói đã nói Lực nặng "căn" lắm, không có cách gì giải hạn được đâu. Lễ Phật lễ Thần cũng không giải được. Sám hối hành xác cũng không giải được Đội bát hương cũng không giải được… Lực rùng mình, lạnh toát. Thầy bói ngồi im, sau đôi kính đen mắt thầy nhìn rất rõ gương mặt Lực biến sắc và biến dạng với những múi thịt nhợt nhạt ở má ở cằm với những đường nhăn trên trán như sâu bò. Thầy "e hèm…", Lực giật mình, chăm chắm nhìn thầy và chờ đợi một lời ban một lời khuyên một lời phán quyết. Thời gian nhích đi từng giây nặng trình trịch. Có lẽ trong cuộc đời Lực chưa lúc nào sự chờ đợi lại căng thẳng đến thế, cả hệ thần kinh căng hết độ căng… "E hèm…", Lực giật thót. "E hèm…", Lực oam hẳn người về phía trước. "E hèm…", Lực căng đôi tai, tất cả các sợi dây thần kinh thính giác muốn căng bật ra ngoài da. "E hèm… bác phải đi xuống âm phủ, trực tiếp tạ tội với người âm…". Lực "dạ… dạ… dạ" rối rít, "con nghe lời thầy… con nghe lời Thánh… con nghe lời…".
Lực ngồi im thin thít, nuốt từng lời của thầy bói như nuốt từng viên thuốc Thánh. Xuống được âm phủ phải kỳ công lắm. Xuống âm phủ mà muốn gặp được Thánh thì phải càng vô cùng kỳ công. Phải đi qua ba cửa: cửa Miếu Cô cửa Miếu Quỷ, rồi mới đến cửa Miếu Thánh… Lực chỉ biết "dạ… dạ… dạ…", không nói được một câu gì khác…
Thầy nói tiếp. Qua cửa Miếu Cô phải đặt lễ năm trăm nghìn. Qua cửa Miếu Quỷ phải đặt lễ sáu trăm nghìn. Qua cửa Miếu Thánh phải đặt lễ bảy trăm nghìn… Lúc đi xuống âm phủ, có những tội hồn cụt đầu dẫn đường, ít nhất là có ba tội hồn, phải đặt lễ cho mỗi tội hồn năm trăm nghìn đồng. Ngoài ra lúc đi đường phải rải lễ cho những tội hồn chưa có công ăn việc làm, hàng ngày vất vưởng ở bãi rác, cái khoản này thì tùy tâm từng người… Thầy nói xong, Lực "dạ… dạ… dạ…", rồi rút ví lấy ra năm triệu và đưa thầy… Thầy xua tay. Lực ngơ ngác, tại sao thầy lại từ chối? Không phải thầy từ chối, mà thầy chỉ lên bàn thờ đặt bên cạnh. Lực hiểu ý, cầm năm triệu đồng kính cẩn đặt lên bàn thờ, thắp hương và sụp lạy.
***
Đúng y như lời thầy bói dặn, trời nhá nhem tối, Lực đã có mặt ở Ngã ba Rục và rón rén đến trước mặt thầy với một phong thái rất lễ độ và trang nghiêm. Thầy đốt một nén hương, rồi tay phải cầm nén hương khua lên đầu Lực, khua chéo ngang chéo dọc trước mặt Lực, khua dọc thân thể Lực phía trước và phía sau. Động tác của thầy và mùi hương khói khiến cho tâm trí Lực nhận được tín hiệu đầu tiên của cõi âm. Khí trời lành lạnh mà Lực cảm thấy ấm sực… "E hèm…", Lực rùng mình, lắng nghe lời chỉ dẫn của thầy. Từ đây đến bến đò Hu Hú khoảng ba cây số. Phải đi bộ, ngoài đôi chân cuốc bộ không được dùng bất cứ phương tiện nào.
Lúc đi không nhìn ngang nhìn ngửa, luôn luôn nhìn về phía trước và luôn luôn tâm niệm được gặp thánh thần. Nếu thấy con rắn con rết hoặc bất kỳ con vật nhỏ nào bò qua trước mặt thì phải dừng chân và chấp tay vái, đợi cho con vật đó lẫn vào cây cỏ mới được đi tiếp. Không may dẫm phải con vật nào thì phải thành tâm quỳ xuống, hai tay nâng con vật lên cao và khấn xin được tha tội… Qua bến đò là sang bãi Hu Hú, tức là đã bắt đầu đặt chân đến âm phủ, có ba tội hồn cụt đầu dẫn đi. Tội hồn bảo gì, cứ răm ráp làm theo, không được hỏi lại, không được hé miệng nói một câu một tiếng, không được hắt xì hơi, không được ho…
Rời thầy bói, Lực bắt đầu khởi hành với một tư thế của người siêu phàm. Miệng ngậm chặt. Đầu cúi xuống đất.
Bước từng bước chậm rãi, rất chậm, chỉ sợ dẫm phải một con kiến con bọ đang bò trên lối đi. Quãng đường có ba cây số mà Lực phải đi hết gần một tiếng đồng hồ.
Đến bến. Trời tối sẩm. Bóng ông cụ lái đò và bóng con đò nan mờ mờ như ảo ảnh. Đã qua nhiều bến đò trong cuộc đời mà chưa bao giờ Lực thấy một bến đò nào linh thiêng như thế này. Ông cụ không nói, ghé sát đò vào bến cho Lực bước lên, rồi con đò lại từ từ ra sông. Bóng tối đổ xuống. Bóng cụ già thấp thoáng như bóng ma. Bóng con đò cũng trôi chậm chạp và thấp thoáng như con đò ma…
***
Bàn dân thiên hạ đồn rằng:
Lâu lắm rồi, có một cô bé khoảng mười tuổi chăn trâu ở mom sông, không may trượt chân ngã xuống nước, chết đuối. Dân làng tìm thấy xác. Khi vớt lên, xác rất nặng, phải mấy chục người dùng lưới mới kéo lên được. Sau ngày an táng, cô bé thường hiện lên. Ai đi qua đó một mình cũng gặp bé với trang phục đẹp đẽ: cổ đeo vòng vàng, tai đeo hoa vàng, cổ tay mang xuyến ngọc. Gặp một chị gánh hàng đi chợ, bé niềm nở: "Chị để em gánh đỡ". Gặp một cô gái đang tắm trâu lúc hoàng hôn, bé mỉm cười: "Hai đứa ta cùng tắm cho trâu". Gặp một bà già đi bắt cáy, bé lẽo đẽo đi theo: "Để cháu cùng bắt với bà cho chóng đầy giỏ"…
Đêm đêm, bà con xóm chài gần đó thường nghe ngoài bãi có tiếng hú. Nhất là những đêm mưa gió, càng về khuya tiếng hú càng kéo dài, lúc thì não nuột, lúc thì trong veo, lúc thì trầm đục… Người già nghe tiếng hú, không tài nào ngủ được. Trẻ con nghe tiếng hú, ôm chặt lấy bố mẹ. Ai cũng bảo cô bé mất vào giờ thiêng, ngày thiêng, tháng thiêng, nên hồn thường hiện lên để giao lưu với người trần… Một thầy cúng xây lên giữa bãi cái miếu nhỏ. Ngày nào cũng có người ra đó thắp hương…
Từ đó, người ta gọi bãi giữa là bãi Hu Hú, và cái miếu kia được gọi là miếu Hu Hú…
Trong những năm gần đây, tiếng đồn đại về bãi Hu Hú có nhiều chuyện thiêng, người tứ xứ đến lễ bái càng ngày càng đông. Ngôi miếu được xây lớn hơn. Rồi dần dần những hình thức lễ bái khác mọc lên. Và, bây giờ, cái bãi Hu Hú này trở thành miền "âm phủ". Cái tên "âm phủ" không hiểu khởi phát từ đâu, người này gọi rồi người kia gọi, dần dần hình thành một địa danh âm u, hoang rợ, huyền bí…
Lần đầu tiên Lực bước chân xuống âm phủ. Trời cuối đông, mưa phùn, rét, gió rít, càng làm tăng lên vẻ u ám, man dị. Bãi lau xào xạc gió. Từng cơn gió lướt qua, lau đổ xàn xạt. Thỉnh thoảng một cơn gió xoáy, lau cuộn vào nhau phát ra âm thanh rờn rợn… Lực rụt cổ, co mình trong chiếc áo da mà vẫn thấy rét. Cái rét của miền âm phủ quả là có khác với cái rét ở trần gian: rét thấm qua quần áo rồi vuốt lên da thịt như bàn tay ma vuốt đến đâli lạnh buất đến đấy… Lực chỉ thấy rét thôi, chứ không thấy sợ. Đã quen tắm mình trong không khí của lễ lạt dị giáo để đạt được mục đích tối thượng của đời mình, hệ thần kinh của Lực rất vững, lúc này càng vững hơn, không những không sợ mà còn cảm thấy rân rân như người tội lỗi đang được cải tà bởi phù phép huyền nhiệm. Đi bên cạnh các tội hồn cụt đầu mà Lực cảm thấy yên tâm như đi với ân nhân. Khi bắt đầu đặt chân vào âm phủ, Lực đã được ba tội hồn đón. Ba tội hồn trùm tấm vải đỏ che lấp từ trên cho đến tận bàn chân. Tuy đầu không còn, nhưng hai cánh tay vẫn hoạt động bình thường, tay phải cầm cái gậy đỏ như lửa, chốc chốc cái gậy được vung lên để chỉ đường rạch ngang trước mặt Lực như tia chớp. Lách qua bãi lau kia, ngoặt qua lối mòn nọ, nhảy qua vũng bùn kia, lội qua mương nước nọ, rặt rặt mọi động tác của Lực đều làm theo cái gậy đỏ của tội hồn. Mờ mờ ánh đèn dầu đây đó làm hiện ra những hình thù quỷ quái: bọn đầu trâu mặt ngựa múa may, bọn mặt xanh nanh vàng đâm chém nhau, bọn tai voi sừng dê hùng hục nấu vạc dầu… Và những âm thanh nghe đến rợn gáy vọng lên từ dưới A tì ngục của những kẻ phạm tội đang làm mồi cho ngạ quỷ. Xa xa trong khóm lau, ré lên tiếng con chim hét ma làm cho cả bãi lau run lẩy bẩy… Và kia kìa, ngôi đền làm bằng giấy hiện ra, gần chục thi thể nhợt nhạt đang quằn quại trong đống củi lửa. Xung quanh ngôi đền cắm những khúc tre chẻ xơ ra và nhuộm loang lổ hai màu âm dương đen trắng…
Bất thần, hai cái gậy đỏ của tội hồn cụt đầu đặt chéo trước mặt, Lực đứng sững lại. Tội hồn hướng dẫn Lực mặc bộ quần áo giấy. Mình đã trăm phần trăm là người của âm phủ, Lực thoáng cảm nhận như vậy và người nhẹ tênh tênh như cái bóng ma…
Hai cái gậy đỏ của tội hồn lại đặt chéo trước mặt: Miếu Cô đây rồi! Một cô gái mặc bộ quần áo giấy màu đỏ chói hiện ra. Mình phải làm gì đây? Lực đang sẵn sàng tư thế để phục tùng cái lệnh đầu tiên ở cõi âm. Nhưng cô gái vẫy tay cho phép Lực đi qua miếu.
Đi một quãng ngắn, hai cái gậy đỏ của tội hồn lại đặt chéo trước mặt: Miếu Quỷ đây rồi! Một gã đàn ông đội cái mũ giấy có chiếc sừng dài cong vút trước trán. Gã vừa múa may quay cuồng vừa hát giọng re ré:
Nhà ngươi quen thói lăng loàn
Lừa thần dối thánh xỏ quàng xỏ xiên
Nay chọc địa mai chọc thiên
Động dưới âm phủ động trên cõi trần…
Đích thị là dạ quỷ nói mình, Lực run lên cầm cập, rồi trấn tĩnh lại ngay, và nghe quỷ nói tiếp: "Kiếp trước ta cũng như ngươi, lừa đảo, bịp bợm, lăng loàn. Xuống địa ngục, ta bị chặt đầu. Vì ta thành tâm ăn năn hối lỗi, Thánh cho ta mọc cái đầu khác, và được chuyên làm nghề hầu hạ Thánh. Ở cho có đức có nhân thì ai cũng được Thánh mở rộng lòng che chở…".
Quỷ lại xoay tròn như chong chóng, tiếng nhạc rú rít. Quỷ trừng mắt, cặp thần nhãn phóng ra tia ìửa đỏ như máu. "Gầm… gầm… gầm…", từ trong cổ họng Quỷ gạn ra âm thanh rền như sấm, rồi đôi mắt lại trô trố nhìn Lực. Ôi đôi mắt ấy là đôi mắt phát lửa trừng phạt hay là ánh sáng của tuệ giác cứu người? Lực líu lưỡi, "dạ… dạ…" được đôi ba tiếng. "Người hãy nghe đây. Lúc ở trên trần, ta làm nhiều điều bất nhân bất nghĩa, khi ta bắt đầu đặt chân xuống địa ngục, bị quỷ dạ soa nấu đồng chảy trong cái chảo, rồi dùng gáo múc nước đồng đổ vào miệng ta…". Lực rùng mình và cảm thấy miệng nóng bỏng tưởng như nước đồng đang rót vào. "Ta phải nhịn ăn mười năm để sám hối, tu luyện phép thuật ở Thập Vạn Đại Sơn, rồi sau đó ta được hóa kiếp khác, có phép thần thông biến hóa, ăn mặt trời uống mặt trăng, sai khiến núi chạy theo ta, sông chạy theo ta, dã thú chạy theo ta. Ta điều khiển vũ trụ u minh chạy theo ta để trừ khử bọn người hiếu thắng, đố kỵ, bất nhân bất nghĩa…". Quách Quyền Lực tì hai đầu gối xuống đất, tất cả cơ bắp và tâm trí bị cuốn hút bỏi một mãnh lực kỳ bí siêu phàm…
"Ta cho người đi!". Vòng qua gốc cây gạo, trèo qua cái dốc, luồn vào bãi lau già rậm rạp… Hai cái gậy đỏ của tội hồn lại đặt chéo trước mặt: Miếu Thánh đây rồi!
Thánh là hình người đan bằng tre, mặc quần áo giấy có từng tua kim tuyến lung linh. Xung quanh nơi Thánh ngồi, đặt la liệt những ngọn đèn đĩa dầu lạc. Ánh sáng chập chờn ma quái trong màng khói mờ ảo. Thánh mang gươm ngồi uy nghi.
Lực đang lúng túng chưa biết làm động tác gì thì tội hồn đã giơ bàn tay nắm lấy tóc dúi đầu Lực gục xuống, nhưng Lực chỉ quỳ và cúi đầu. Tội hồn lại giơ bàn chân dẫm trên lưng Lực và đè Lực áp mình xuống đất. Lực nằm sấp lom khom. Bàn chân tội hồn lại đạp một cách thô bạo khiến toàn thân Lực nằm rạp trên mặt đất… Vào hầu Thánh là phải như thế đấy. Không được đứng. Không được quỳ. Phải nằm úp sấp. Mắt không được nhìn Thánh…
Răm rắp làm theo những động tác đầy uy vũ và hung hãn của tội hồn, Lực nằm ngoan ngoãn như thuở nhỏ bị bố giơ roi mây trừng phạt. Trời mưa dầm. Đất nhão bùn. Quần áo Lực lấm bê bết. Mặt cũng lấm bê bết… Năm phút… Mười phút… Hai mươi phút… Ba mươi phút… Không gian im phăng phắc, chỉ có tiếng gió hú qua bãi lau rờn rợn… Không nghe Thánh dạy bảo gì cả. Dường như tiếng nói siêu âm của Thánh thấm vào không gian, thấm vào da thịt, thấm vào từng tế bào để người có tội thâu nhận lời dạy của thánh được sâu hơn. Có lúc Lực cảm thấy ngạt thở vì mũi áp vào bùn, nhưng Lực chỉ hơi nhích cao hơn một tí để vừa đủ thở.
Lực căng tai, căng thần kinh, tập trung cao độ để nghe lời dạy bảo của Thánh bằng tiếng nói siêu âm, và Lực cố tưởng tượng hình ảnh đức Thánh bao dung giơ cánh tay nâng Lực dậy, nói với Lực những lời cao sang để thức tỉnh tuệ giác trong con người mình đang âm u tội lỗi…