PHỤ BẢN 1: HIẾN PHÁP CỦA HIỆP CHÚNG QUỐC NGÀY 4-3-1789

MỞ ĐẦU

Chúng tôi, nhân dân Hiệp Chúng Quốc, với mục đích thực hiện một sự liên hiệp chặt chẽ hơn, thiết lập công lí, duy trì an ninh nội bộ, trù liệu cho công cuộc phòng thủ chung, phát triển sự thịnh vượng toàn diện, và bảo đảm cho chúng tôi và cho hậu thế của chúng tôi các điều ích lợi của sự tự do, quyết định và thiết lập Hiến pháp này cho Hiệp Chúng Quốc Mỹ Châu.

ĐIỀU I

Khoản 1. Mọi quyền hành Lập pháp do bản Hiến pháp này chấp thuận, sẽ trao cho một Quốc hội của Hiệp Chúng Quốc, gồm có một Thượng Nghị viện và một Hạ Nghị viện.

Khoản 2. Hạ Nghị viện sẽ gồm có những nhân viên do dân chúng các Tiểu bang tuyển lựa, hai năm một lần, và các cử tri tại mỗi Tiểu bang sẽ phải có đủ các điều kiện bắt buộc như đối với các cử tri bầu cử đại diện vào viện có nhiều nhân viên nhất của ngành Lập pháp của Tiểu bang.

Không một người nào sẽ được làm Hạ nghị sĩ (dân biểu) nếu chưa tới hai mươi lăm tuổi, nếu chưa làm công dân Hiệp Chúng Quốc được bảy năm, và nếu khi được bầu; không cư trú tại Tiểu bang đã tuyển lựa mình.

Số Hạ nghị sĩ và thuế trực thâu sẽ được phân phối giữa các Tiểu bang có thể gồm trong Liên bang, tương đối với dân số của mỗi Tiểu bang; dân số sẽ được quyết định bằng cách thêm vào tổng số những người tự do, gồm cả những người phục vụ công quyền với những niên hạn nhất định, và ba phần năm mọi hạng người khác, ngoại trừ những người Da Đỏ không phải nộp thuế. Việc kiểm tra dân số sẽ được thi hành trong vòng ba năm sau kỳ họp đầu tiên của Quốc hội Hiệp Chúng Quốc, và sau đấy, cứ mười năm một lần, theo cách thức mà Quốc hội sẽ quy định bằng một đạo luật. Cứ ba mươi ngàn người thì lại có một Hạ nghị sĩ, và cho tới khi lần kiểm tra đầu tiên đã được thi hành, Tiểu bang New Hampshire sẽ có quyền có ba hạ nghị sĩ, Tiểu bang Massachusetts tám, Tiểu bang Rhode Island và các đồn điền Providence một, Tiểu bang Connecticut năm, Tiểu bang New York sáu, Tiểu bang New Jersey bốn, Tiểu bang Pennsylvania tám, Tiểu bang Delaware một, Tiểu bang Maryland sáu, Tiểu bang Virginia mười, Tiểu bang North Carolina năm, Tiểu bang South Carolina năm, và Tiểu bang Georgia ba.

Khi khuyết ghế hạ nghị tại một Tiểu bang thì cơ quan hành chính của Tiểu bang này sẽ ban hành những sắc lệnh định đoạt thể thức cuộc bầu cử để điền vào ghế khuyết đó.

Hạ Nghị viện sẽ có quyền lựa chọn Chủ tịch và các nhân viên khác của Viện; và có quyền cáo tội nhân viên chính quyền lạm dụng công quyền.

Khoản 3. Thượng Nghị viện Hiệp Chúng Quốc sẽ gồm có hai Thượng nghị sĩ (nguyên lão Nghị viện) thuộc mỗi Tiểu bang, do Quốc hội Lập pháp của mỗi Tiểu bang tuyển lựa, nhiệm kì là sáu năm, và mỗi Thượng nghị sĩ sẽ có quyền có một phiếu.

Ngay sau khi Thượng Nghị viện nhóm họp lần đầu tiên, các Thượng nghị sĩ sẽ được phân chia thành ba hạng. Ghế Thượng nghị sĩ thuộc lớp thứ nhất sẽ khuyết vào năm thứ hai, lớp thứ hai vào cuối năm thứ tư, và lớp thứ ba vào cuối năm thứ sáu, sao cho cứ hai năm một lần, một phần ba tổng số Thượng nghị sĩ lại được tuyển lựa; và nếu có những ghế khuyết, hoặc vì từ chức, hoặc vì một lí do khác, trong khi Quốc hội Lập pháp của một Tiểu bang nghỉ họp, thì cơ quan hành chính của Tiểu bang đó sẽ có quyền bổ nhiệm tạm thời một người vào ghế khuyết cho tới khi Quốc hội của Tiểu bang nhóm họp và quyết định điền vào ghế khuyết đó.

Không một người nào sẽ được làm Thượng nghị sĩ nếu chưa đến ba mươi tuổi, nếu chưa làm công dân của Hiệp Chúng Quốc được chín năm, và nếu khi được bầu lại, lại không cư trú tại Tiểu bang đã tuyển lựa mình.

Phó Tổng thống Hiệp Chúng Quốc sẽ là Chủ tịch Thượng Nghị viện, nhưng không có quyền bỏ phiếu, trừ phi trong trường hợp số phiếu thuận và số phiếu chống ngang nhau trong một cuộc biểu quyết.

Thượng Nghị viện sẽ có quyền lựa chọn lựa các nhân viên khác của Viện, và một vị quyền Chủ tịch khi Phó Tổng thống vắng mặt, hoặc khi Phó Tổng thống đảm nhận nhiệm vụ của Tổng thống Hiệp Chúng Quốc.

Thượng Nghị viện có độc quyền xét xử các vụ án nhân viên chính quyền lạm dụng công quyền. Khi Thượng Nghị viện nhóm họp để xem xét các vụ án này, các Thượng nghị sĩ phải tuyên thệ. Trong trường hợp Tổng thống bị xử án, Chánh án của Tối cao Pháp viện Hiệp Chúng Quốc sẽ chủ tọa và không một người nào sẽ bị kết án nếu không có sự đồng ý của hai phần ba các thượng nghị sĩ có mặt.

Kết quả cuộc thẩm định trong các vụ án lạm dụng công quyền, sẽ không thể vượt quá sự cách chức bị cáo và sự truất quyền bị cáo đảm nhận mọi chức vụ danh dự, tín nhiệm hoặc lợi lộc, trong chính phủ của Hiệp Chúng Quốc; nhưng tuy vậy bị cáo vẫn có thể bị truy tố, xét xử, kết án và trừng phạt, theo luật pháp.

Khoản 4. Thời gian, địa điểm và thể thức tuyển cử các Thượng nghị sĩ và các Hạ nghị sĩ sẽ được định đoạt tại mỗi Tiểu bang do Quốc hội Lập pháp của Tiểu bang đó. Nhưng Quốc hội Liên bang có quyền, bất luận lúc nào, và bằng một đạo luật quy định hoặc sửa đổi những luật lệ tuyển cử của Tiểu bang trừ khoản định đoạt địa điểm tuyển lựa Thượng nghị sĩ.

Quốc hội sẽ phải nhóm họp ít nhất mỗi năm một tuần, và phiên nhóm đầu tiên sẽ vào ngày thứ hai đầu tiên trong tháng Chạp, ngoại trừ trường hợp Quốc hội sẽ quyết định bằng một đạo luật chọn lựa một ngày khác.

Khoản 5. Mỗi viện sẽ có quyền định đoạt về các cuộc bầu cử của mình, về kết quả của các cuộc bầu cử đó và về các điều kiện cần thiết của các nghị sĩ; và đa số trong mỗi viện sẽ có quyền thành lập một ủy ban để tiến hành công việc; nhưng một thiểu số trong mỗi viện có quyền trì hoãn các phiên nhóm và có quyền bắt buộc các nghị sĩ khiếm diện tới họp, theo luật lệ hoạt động và theo quy luật trừng phạt do mỗi Viện định đoạt.

Mỗi viện sẽ có quyền thiết lập luật lệ nội quy trừng phạt các nhân viên về những hành động thiếu kỉ luật, và với sự thỏa thuận của hai phần ba nhân viên, khai trừ một nhân viên của Viện.

Mỗi viện sẽ có quyền giữ một quyển sổ ghi hoạt động của viện, và thỉnh thoảng lại công bố các điều ghi, ngoại trừ những đoạn mà viện xét cần phải giữ bí mật; và những phiếu thuận và những phiếu chống của các nhân viên của một viện về bất cứ một vấn đề nào, khi một phần năm nhân viên có mặt của mỗi viện yêu cầu, sẽ được ghi vào trong quyển sổ hoạt động của viện.

Trong khóa nhóm của Quốc hội, không một viện nào sẽ được quyền, ngoại trừ trường hợp có sự thỏa thuận của mỗi viện nọ, nghỉ họp quá ba hôm, và cũng không có quyền rời nơi họp tới một địa điểm khác với địa điểm nhóm họp của hai viện.

Khoản 6. Các Thượng nghị sĩ và Hạ nghị sĩ sẽ có một quyền hưởng một khoản trợ cấp được quy định do một đạo luật và được thanh toán do Ngân khố của Hiệp Chúng Quốc. Họ có quyền trong mọi trường hợp, ngoại trừ trường hợp phản bội, trọng tội hoặc phá rối an ninh, hưởng đặc quyền không bị bắt giam trong khi dự khóa họp của viện, trong khi tới viện họp và khi ở viện về. Về các bài diễn văn và các cuộc thảo luận tại mỗi viện các nghị sĩ có quyền không bị chất vấn tại bất cứ một nơi nào khác.

Không một Thượng nghị sĩ nào hoặc một Hạ nghị sĩ nào trong suốt nhiệm kì của mình, có quyền được bổ nhiệm giữ một chức vụ hành chính nào thuộc thẩm quyền Hiệp Chúng Quốc sẽ được thành lập sau này, và có một số lương bổng sẽ được tăng gia trong nhiệm kì đó; và không một người nào đã giữ bất cứ một chức vụ nào trong chính phủ Hiệp Chúng Quốc có quyền được là một nhân viên của bất cứ viện nào trong hai viện, trong khi hãy còn giữ chức vụ trong chính phủ.

Khoản 7. Tất cả các dự án luật tăng lợi tức sẽ do Hạ Nghị viện khởi xướng. Nhưng Thượng Nghị viện sẽ có quyền đề nghị hoặc chấp thuận những điều sửa đổi trong các dự án luật này, cũng như về các dự án luật khác.

Tất cả các dự án luật đã được Hạ Nghị viện và Thượng Nghị viện thông qua, trước khi được ban hành thành một đạo luật, sẽ phải được đệ trình lên Tổng thống Hiệp Chúng Quốc. Nếu Tổng thống tán thành dự luật, Tổng thống sẽ kí vào dự luật đó; nếu không, Tổng thống sẽ gởi trả lại, với các bác luận của Tổng thống, cho viện đã khởi xướng dự luật đó. Viện này sẽ ghi tường tận bác luận trong sổ hoạt động của viện, và xem xét lại dự án luật. Nếu sau khi đã xem xét lại, dự án luật này được hai phần ba của viện tán thành, thì dự luật này sẽ được chuyển đạt cùng với các điều bác luận, tới viện thứ hai. Viện này sẽ xem xét lại, và nếu hai phần ba viện này cũng tán thành thì dự luật sẽ trở thành một đạo luật. Trong trường hợp nào cuộc biểu quyết của mỗi viện sẽ được định đoạt tùy theo các phiếu thuận và các phiếu chống, và tin những nghị sĩ biểu quyết thuận hoặc chống dự luật sẽ được ghi trong cuốn sổ hoạt động của mỗi viện. Những dự luật mà Tổng thống không gởi trả lại trong kỳ hạn mười ngày (không kể ngày Chủ Nhật) sau ngày dự luật được đệ trình lên Tổng thống sẽ trở thành một đạo luật, coi như là Tổng thống đã phê chuẩn dự luật đó rồi, ngoại trừ trường hợp vì Quốc hội nghỉ nhóm nên Tổng thống không gởi trả dự luật cho Quốc hội được, và trong trường hợp đó, dự luật sẽ không trở thành một đạo luật được.

Những mệnh lệnh, quyết định hoặc biểu quyết cần phải có sự chấp thuận của Thượng Nghị viện và Hạ Nghị viện (ngoại trừ trường hợp Quốc hội nghỉ họp) sẽ được đệ trình lên Tổng thống, và trước khi có hiệu lực, phải được Tổng thống chấp thuận, hoặc nếu bị Tổng thống không chấp thuận, cần phải có sự chấp thuận lần thứ hai của Thượng Nghị viện và Hạ Nghị viện với đa số hai phần ba của mỗi viện, theo đúng luật lệ và các quy định hạn chế đã được định đoạt trong trường hợp các dự luật.

Khoản 8. Quốc hội sẽ có quyền lập và thu thuế để thanh toán các công nợ và trù liệu công cuộc phòng thủ chung và nền thịnh vượng toàn diện của Hiệp Chúng Quốc: nhưng mọi thứ thuế sẽ phải đồng nhất trên khắp lãnh thổ Hiệp Chúng Quốc;

Mượn tiền tín dụng của Hiệp Chúng Quốc;

Quy định nền thương mại với ngoại quốc, giữa các Tiểu bang, và các bộ lạc da đỏ;

Thiết lập một quy tắc đồng nhất về việc nhập tịch và những đạo luật đồng nhất về vấn đề phá sản trên khắp lãnh thổ Hiệp Chúng Quốc;

Đúc tiền, quy định giá tiền trong nước và ngoại quốc, và quy định bản vị đo lường;

Quy định sự trừng phạt những người làm giả tín dụng và tiền của Hiệp Chúng Quốc;

Thiết lập những trạm bưu điện và các đường bưu điện;

Phát triển sự tiến bộ về khoa học và nghệ thuật hữu ích, bằng cách bảo đảm trong những thời gian có hạn định quyền trước tác của các văn sĩ và quyền phát minh của các nhà phát minh;

Thiết lập những tòa án cấp dưới ngoài Tối cao Pháp viện;

Xác định và trừng phạt những hành động cướp bóc và độc ác phạm trên mặt biển cả, và những hành động xâm phạm tới luật pháp quốc tế;

Tuyên chiến, chuẩn cấp các giấy phép tịch thâu và trưng dụng để trừng phạt địch và quy định các thể thức chiếm đoạt tài sản trên bộ và trên mặt biển;

Thiết lập và cung cấp quân đội, nhưng không một ngân phí nào về khoản này sẽ có thể được sử dụng qua một thời hạn là hai năm;

Thiết lập và duy trì một Hải Quân;

Quy định luật lệ quản trị và chế định các lực lượng lục và hải quân;

Trù liệu các việc triệu tập dân quân của Tiểu bang để thi hành luật pháp của Liên bang, áp đảo các cuộc dấy loạn và đẩy lui các cuộc xâm lăng;

Trù liệu sự tổ chức, võ trang, duy trì kỉ luật các đạo dân quân của các Tiểu bang, và quản trị các đạo quân của các Tiểu bang, khi các đạo quân này được sử dụng dưới thẩm quyền của Liên bang Hiệp Chúng Quốc, trong khi vẫn dành cho các Tiểu bang quyền bổ nhiệm sĩ quan, và quyền huấn luyện dân quân của mỗi Tiểu bang theo kỉ luật mà Quốc hội đã định đoạt;

Thi hành độc quyền Lập pháp trong tất cả mọi trường hợp tại một khu vực (không được rộng hơn (nguyên văn: “rộng lớn”) mười dặm vuông) mà các Tiểu bang sẽ phải thỏa thuận nhượng lại cho chính phủ Liên bang, và sau khi được Quốc hội Liên bang chấp thuận khu này sẽ trở thành địa điểm của chính phủ Liên bang Hiệp Chúng Quốc; và thi hành quyền lực Liên bang tại tất cả những nơi mà chính phủ Liên bang sẽ mua được với sự thỏa thuận của Quốc hội của Tiểu bang, để xây cất các thành trì, kho, xưởng chế tạo vũ khí, xưởng đóng thuyền, và các công thự cần thiết khác. Và làm ra mọi đạo luật cần thiết để thi hành các quyền lực ghi trên và mọi quyền lực khác mà Hiến pháp này trao cho chính phủ Hiệp Chúng Quốc hoặc một bộ máy nào, một nhân viên nào của chính phủ.

Khoản 9. Nếu một trong các Tiểu bang hiện tại xét có thể chấp thuận cho những người nào được di trú hoặc nhập cảng, thì Quốc hội sẽ không thể cấm đoán sự di trú hoặc sự nhập cảng ấy trước năm một ngàn tám trăm lẻ tám, nhưng một thứ thuế không quá mười Mỹ kim mỗi người sẽ có thể được đánh vào sự nhập cảng đó.

Đặc quyền được xét xử công minh theo sắc lệnh Habeas Corpus sẽ không thể bị truất, ngoại trừ trường hợp phiến loạn hoặc xâm lăng khi nền an ninh công cộng bắt buộc hành động như vậy.

Không một đạo luật nào tổn hại tới quyền tự do của dân và không một đạo luật hồi tố nào sẽ có thể được ban hành.

Không có thứ thuế thân nào, cũng như không có thứ thuế trực thâu nào khác sẽ được thu, nếu không phải là cân xứng với sự kiểm tra dân số kể trên trong điều này.

Không một thứ thuế nào sẽ được đánh về các mặt hàng hóa xuất cảng của bất cứ một Tiểu bang nào.

Không một sự thiên vị nào sẽ được chấp thuận, bằng một quy tắc thương mại hoặc thu thuế, cho những hải cảng của một Tiểu bang này để lợi hơn hải cảng của Tiểu bang nọ: và không một thương thuyền nào đi từ hải cảng của một Tiểu bang khác lại phải trả thuế tại đây.

Không có một số tiền nào sẽ được lấy ra tại Ngân khố nếu không phải chiếu theo kinh phí đã được một đạo luật chuẩn y; và một bản kê khai và một sổ kế toán thường xuyên về mọi khoản thu và chi thuộc công quỹ sẽ thỉnh thoảng lại phải đem công bố.

Không một tước vị nào sẽ được Hiệp Chúng Quốc phong tặng và không một người nào đảm nhận một chức vụ có lợi tức hoặc tín nhiệm của Hiệp Chúng Quốc có thể, nếu không có sự thỏa thuận của Quốc hội, nhận tặng vật, lương bổng, chức vị hoặc tước vị của Hoàng đế, Thân vương hoặc chính phủ của ngoại quốc.

Khoản 10. Không một Tiểu bang nào sẽ có quyền kí kết một hiệp ước, gia nhập một liên minh hoặc một liên hiệp; cấp phát các giấy phép trưng dụng tài sản địch; đúc tiền; phát hành tín dụng; lưu hành tiền tệ nếu không phải trên bản vị vàng và bạc; ban hành một đạo luật tổn hại tới dân quyền, một đạo luật tổn hại tới các khế ước, hoặc tặng phong tước vị.

Không một Tiểu bang nào có quyền, nếu không có sự thỏa thuận của Quốc hội, thu thế về các sự nhập cảng hoặc xuất cảng, ngoài những thứ thuế tối cần thiết cho sự thi hành các đạo luật thanh tra của mình; và số thu nhập về mọi thứ thuế mà một Tiểu bang đánh vào các sự nhập cảng hoặc xuất cảng, sẽ phải thuộc quyền sử dụng của Ngân khố Hiệp Chúng Quốc; và mọi đạo luật về sự đánh thuế sẽ phải đệ trình cho Quốc hội tái thẩm và kiểm soát.

Không một Tiểu bang nào sẽ có quyền, nếu không có sự thỏa thuận của Quốc hội, đánh thuế tàu, duy trì quân đội hoặc chiến hạm trong thời bình, kí kết các hiệp ước hoặc các minh ước với một Tiểu bang khác, hoặc một ngoại quốc, hoặc tham chiến; ngoại trừ trường hợp thực sự bị xâm chiếm, hoặc lâm vào một nguy cơ cấp bách không thể trì hoãn được.

ĐIỀU II

Khoản 1. Quyền Hành pháp sẽ được trao cho một vị Tổng thống Hiệp Chúng Quốc Mỹ Châu. Nhiệm kì của Tổng thống sẽ là bốn năm. Tổng thống và Phó Tổng thống, mà nhiệm kì cũng là bốn năm, sẽ được bầu cử theo thể thức sau đây:

Một Tiểu bang sẽ đề cử, theo thể thức mà cơ quan Lập pháp của Tiểu bang đó quy định, một số cử tri ngang với Tổng số Thượng nghị sĩ và Hạ nghị sĩ mà Tiểu bang đó được quyền ủy nhiệm tại Quốc hội Liên bang; nhưng không một Thượng nghị sĩ nào, hoặc Hạ nghị sĩ nào, hoặc bất cứ một người nào đảm nhận một chức vụ có lợi tức hoặc tín nhiệm của Hiệp Chúng Quốc, sẽ có quyền được chọn làm cử tri. Các cử tri sẽ hội họp tại Tiểu bang của mình và đầu phiếu cho hai người, mà ít nhất một trong hai người sẽ không cư trú tại Tiểu bang của mình. Các cử tri sẽ làm một bản kê về tất cả những người được đầu phiếu và số phiếu của từng người. Các cử tri sẽ kí vào bản kê đó, nhận thực, rồi chuyển đạt, sau khi đã niêm phong, lên chính phủ Hiệp Chúng Quốc, gởi cho Chủ tịch Thượng Nghị viện. Chủ tịch Thượng Nghị viện, trước mặt Thượng Nghị viện và Hạ Nghị viện, sẽ mở mọi văn kiện nói trên và bấy giờ số phiếu sẽ được kiểm điểm. Người nào được số phiếu nhiều nhất sẽ là Tổng thống, nếu số phiếu đó hơn đa số phiếu của các cử tri; và nếu quá một người có đa số, và có được số phiếu bằng nhau, thì Hạ Nghị viện sẽ bỏ phiếu để lựa chọn một trong hai người làm Tổng thống; nếu không một người nào được đa số cần thiết, thì Hạ Nghị viện sẽ lựa chọn trong số năm người được nhiều phiếu nhất, và bỏ phiếu cho một người làm Tổng thống. Nhưng khi lựa chọn Tổng thống, số phiếu bầu sẽ tính theo từng Tiểu bang, mỗi nhóm đại diện của một Tiểu bang chỉ có một phiếu. Một ủy ban sẽ được thành lập, gồm có đại diện của hai phần ba các Tiểu bang, và phải có một đa số của tất cả các Tiểu bang thì cuộc lựa chọn mới có giá trị. Trong trường hợp nào cũng vậy, sau khi đã lựa chọn xong Tổng thống, người được số phiếu nhiều nhất của các cử tri sẽ được bầu làm Phó Tổng thống. Nhưng nếu có hai hoặc nhiều người có một số phiếu ngang nhau thì Thượng Nghị viện sẽ bỏ phiếu để chọn lựa Phó Tổng thống trong số người đó.

Quốc hội định đoạt thời gian chọn lựa các cử tri, và ngày mà các cử tri bỏ phiếu, ngày đó sẽ phải cùng là một ngày trên khắp lãnh thổ Hiệp Chúng Quốc.

Không một người nào sẽ có quyền được bầu là Tổng thống, nếu không phải là một công dân sinh đẻ trên đất Mỹ, hoặc đã là một công dân Hiệp Chúng Quốc khi dự án Hiến pháp này được chấp thuận; nếu chưa tới ba mươi lăm tuổi và nếu chưa cư trú trên lãnh thổ Hiệp Chúng Quốc trên mười bốn năm.

Trong trường hợp Tổng thống bị cách chức hoặc tạ thế, từ chức, hoặc bất lực thi hành quyền lực và nhiệm vụ của chức vụ mình, thì quyền lực và nhiệm vụ Tổng thống sẽ được giao phó cho Phó Tổng thống. Quốc hội sẽ có quyền, bằng một đạo luật bổ khuyết vào trường hợp cách thức, tạ thế, từ chức hay bất lực, của cả Tổng thống và Phó Tổng thống, bằng cách đề cử một công chức đảm nhận chức vụ Tổng thống, và công chức này sẽ thi hành chức vụ này cho tới khi Tổng thống hoặc Phó Tổng thống hết bất lực, hoặc khi đã bầu cử được một tân Tổng thống.

Tổng thống sẽ có quyền hưởng, theo kỳ hạn nhất định, một trợ cấp lương bổng không tăng và cũng không giảm suốt trong nhiệm kì của ông, và ông sẽ không có quyền nhận, trong nhiệm kì đó, bất cứ một lương bổng nào khác của Hiệp Chúng Quốc hoặc của bất cứ Tiểu bang nào.

Trước khi nhậm chức, Tổng thống sẽ phải tuyên thệ như sau:

“Tôi long trọng tuyên thệ (hoặc cam quyết) rằng tôi sẽ trung thành thi hành nhiệm vụ của Tổng thống Hiệp Chúng Quốc, và bằng tất cả khả năng của tôi, tôi sẽ duy trì, bảo vệ và bênh vực Hiến pháp Hiệp Chúng Quốc”

Khoản 2. Tổng thống sẽ là Tổng Tư lệnh Lục quân và Hải quân Hiệp Chúng Quốc và dân quân của các Tiểu bang, khi các dân quân của các Tiểu bang được triệu tập để phục vụ Hiệp Chúng Quốc. Tổng thống có quyền hỏi ý kiến, bằng các bảng văn kiện, của các nhân viên quan trọng trong các bộ hành chính, về các vấn đề có liên can tới nhiệm vụ của họ, và có quyền tuyên án và ân xá những tội chống Hiệp Chúng Quốc trừ trường hợp lạm dụng công quyền.

Tổng thống sẽ có quyền, theo ý kiến và với sự thỏa thuận của Thượng Nghị viện, kí kết các hiệp ước, với điều kiện là được hai phần ba các thượng nghị sĩ có mặt chấp thuận. Tổng thống sẽ có quyền đề cử và, theo ý kiến và với sự chấp thuận của Thượng Nghị viện, bổ nhiệm các đại sứ, các sứ thần và các lãnh sự, các vị chánh án Tối cao Pháp viện, và mọi công chức khác của Hiệp Chúng Quốc mà sự bổ nhiệm không được trù định trong Hiến pháp này theo một thể thức khác, và sự bổ nhiệm này sẽ được quy định bằng một đạo luật. Nhưng Quốc hội sẽ có quyền, khi xét hợp thời, giao phó cho một mình Tổng thống, cho các tòa án, hoặc cho các Bộ trưởng, quyền bổ nhiệm một số công chức hạ cấp.

Tổng thống sẽ có quyền điền vào các chỗ khuyết có thể xảy ra trong khi Thượng Nghị viện nghỉ họp, bằng cách cấp những ủy nhiệm trạng sẽ hết hạn vào cuối khóa họp tới của Thượng Nghị viện.

Khoản 3. Tổng thống thỉnh thoảng sẽ thông tri cho Quốc hội biết về tình trạng của Liên bang, và sẽ đề nghị để Quốc hội xem xét những biện pháp mà Tổng thống xét thấy cần thiết và thích hợp. Tổng thống sẽ có quyền, trong những trường hợp bất thường triệu tập cả hai viện, hoặc một trong hai viện, và trong trường hợp bất đồng ý kiến về việc nghỉ khóa họp, Tổng thống sẽ có quyền bãi khóa họp của Quốc hội trong thời gian mà Tổng thống xét là thích hợp. Tổng thống sẽ tiếp kiến các đại sứ và các sứ thần khác. Tổng thống sẽ có quyền chuẩn bị các phương tiện để cho luật pháp được triệt để thi hành, và ủy phó chức vụ cho mọi công chức của Hiệp Chúng Quốc.

Khoản 4. Tổng thống, Phó Tổng thống và tất cả các nhân viên chính quyền Hiệp Chúng Quốc sẽ bị cách chức nếu bị kết tội lạm dụng công quyền, hoặc kết tội phản quốc, nhận hối lộ, hoặc phạm những trọng tội khác.

ĐIỀU III

Khoản 1. Quyền Tư pháp Hiệp Chúng Quốc sẽ được trao cho một Tối cao Pháp viện và cho những pháp viện hạ cấp nào mà Quốc hội sẽ có thể, đôi khi quyết định và thiết lập. Các pháp quan của Tối cao Pháp viện và của những Pháp viện hạ cấp sẽ giữ chức vụ của mình vĩnh viễn nếu lúc nào cũng có một hành vi chính đáng. Và sẽ có quyền hưởng trong những kỳ hạn nhất định, một trợ cấp sẽ không bao giờ sụt giảm suốt trong thời kỳ tại chức.

Khoản 2. Quyền Tư pháp sẽ có một phạm vi hiệu lực bao gồm tất cả các vụ, trên phương diện luật pháp và công lí theo bản Hiến pháp này ở trong phạm vi luật pháp của Hiệp Chúng Quốc, và những hiệp ước được kí kết hoặc sẽ được kí kết do thẩm quyền Hiệp Chúng Quốc: tất cả các vụ liên can tới các đại sứ, các sứ thần và các lãnh sự; tất cả các vụ thuộc thẩm quyền luật pháp hàng hải và hải quân; những vụ tranh chấp giữa hai hay nhiều Tiểu bang; giữa công dân của các Tiểu bang; giữa công dân cùng một Tiểu bang tranh giành đất đai mà nhiều Tiểu bang có quyền cấp phát: và giữa một Tiểu bang hoặc công dân của một Tiểu bang với một ngoại bang hoặc công dân và thần dân của một ngoại bang.

Trong tất cả các vụ liên can tới các đại sứ, các sứ thần và các lãnh tụ, và trong những vụ mà một Tiểu bang là một phe dự phần, Tối cao Pháp viện sẽ có quyền tài phán sơ thẩm. Trong tất cả các vụ ngoài các vụ ghi trên đây, Tối cao Pháp viện sẽ có quyền tài phán thượng thẩm, về pháp lí cũng như về thực tế, trừ những ngoại lệ nào và những luật lệ nào mà Quốc hội sẽ thiết lập.

Mọi vụ trọng tội ngoại trừ những vụ lạm dụng công quyền, sẽ được xét xử bằng thể thức một bồi thẩm đoàn. Và những vụ đó sẽ được xét xử tại Tiểu bang mà trọng tội đã xảy ra, và khi các tội không xảy ra tại bất cứ một Tiểu bang nào, vụ án sẽ được xét xử tại một hoặc những nơi nào mà Quốc hội sẽ định đoạt bằng một đạo luật.

Khoản 3. Sẽ chỉ coi là phản bội đối với Hiệp Chúng Quốc, mọi hành động tuyên chiến với Hiệp Chúng Quốc hoặc mọi hành động liên minh với địch phương của Hiệp Chúng Quốc, bằng cách viện trợ cho địch phương hoặc ủy lạo địch phương. Không một người nào sẽ bị kết tội phản bội, nếu không phải là do sự tố cáo của hai chứng nhân cùng chứng kiến một hành động công khai đó, hoặc do chính bị cáo thú nhận trong một phiên tòa án họp công khai.

Quốc hội sẽ có quyền xác định hình phạt phản bội, nhưng một phán quyết đưa tới sự hành hình, hoặc tịch thu tài sản vì tội trạng ấy, chỉ thi hành trong trường hợp tội nhân hãy còn sống.

ĐIỀU IV

Khoản 1. Sự hoàn toàn tín nhiệm và tín dụng sẽ được thừa nhận tại mỗi Tiểu bang đối với các công văn, sổ sách và thủ tục tố tụng của mọi Tiểu bang khác. Và Quốc hội sẽ có quyền, bằng những đạo luật thông thường, quy định thể thức do đó những công văn, sổ sách, và thủ tục tố tụng sẽ được chứng thực và có đủ hiệu lực.

Khoản 2. Công dân của mỗi Tiểu bang sẽ được hưởng mọi ưu quyền và các quyền tự do bất khả xâm phạm của công dân tất cả các Tiểu bang khác.

Một người tại bất cứ một Tiểu bang nào mà bị cáo buộc tội phản bội hoặc một trọng tội khác, trốn tránh công lí bằng sự đào tẩu và bị tìm thấy tại một Tiểu bang khác, sẽ bị, khi có sự yêu cầu của chánh quyền Hành pháp của Tiểu bang mà bị cáo đã bỏ trốn, áp giải sang Tiểu bang có thẩm quyền xét xử về vụ án đó.

Một người bị câu thúc trong một công việc hoặc công tác tại một Tiểu bang, theo các đạo luật hiện hành tại Tiểu bang này, khi trốn sang một Tiểu bang khác, sẽ không được miễn dịch đối với công việc hoặc công tác đó, nhờ ở những đạo luật của Tiểu bang sau, và sẽ phải bị giao trả, theo sự yêu cầu của đương sự có thẩm quyền về công việc hoặc công tác đó.

Khoản 3. Những Tiểu bang mới có thể được Quốc hội chấp thuận cho gia nhập Liên bang: nhưng không một Tiểu bang mới nào sẽ được thành lập hoặc xây dựng trên lãnh thổ thuộc phạm vị luật pháp của một Tiểu bang khác, mà cũng không một Tiểu bang nào được thành lập bằng sự liên kết của hai hoặc nhiều Tiểu bang hoặc nhiều phần Tiểu bang, nếu không có sự thỏa thuận của cơ quan Lập pháp của các Tiểu bang có liên quan, cũng như của Quốc hội Liên bang.

Quốc hội Liên bang sẽ có quyền sử dụng hoặc quyền làm mọi đạo luật và quy pháp cần thiết liên can tới các lãnh thổ hoặc các tài sản khác thuộc quyền sở hữu của Hiệp Chúng Quốc và không một điều khoản nào của bản Hiến pháp này sẽ được giải thích một cách có tổn hại tới những yêu sách của Hiệp Chúng Quốc hoặc của bất cứ một Tiểu bang nào.

Khoản 4. Hiệp Chúng Quốc sẽ đảm bảo mỗi Tiểu bang trong Liên bang một chính thể cộng hòa, và sẽ bảo vệ mỗi Tiểu bang để chống xâm lăng; và theo lời yêu cầu của cơ quan Lập pháp hoặc cơ quan Hành pháp (khi cơ quan Lập pháp không thể nhóm họp được) để chống lại mọi bạo động nội bộ.

ĐIỀU V

Quốc hội, khi hai phần ba Thượng Nghị viện và Hạ Nghị viện (nguyên văn: “Thượng Nghị viện”) xét là cần thiết, sẽ đề nghị các tu chính án cho bản Hiến pháp này, hoặc theo lời yêu cầu của các cơ quan Lập pháp của hai phần ba các Tiểu bang, sẽ triệu tập một Hội nghị để đề nghị các tu chính án đó. Trong trường hợp nào cũng vậy, các tu chính án đó sẽ có hiệu lực về mọi phương diện, như là một phần của Hiến pháp này, khi đã được phê chuẩn bởi các cơ quan Lập pháp của ba phần tư các Tiểu bang, hoặc bởi các hội nghị của ba phần tư các Tiểu bang, tùy theo thể thức phê chuẩn do Quốc hội đề nghị. Nhưng không một tu chính án nào sẽ được chấp thuận trước năm một ngàn tám trăm lẻ tám nếu có ảnh hưởng thay đổi đoạn 1 và đoạn 4 của Khoản 9 trong Điều 1. Và không một Tiểu bang nào, nếu không có sự thỏa thuận của Tiểu bang ấy, lại bị tước quyền bình đẳng đầu phiếu tại Thượng Nghị viện.

ĐIỀU VI

Tất cả các món nợ và giao ước kí kết trước khi Hiến pháp này được thừa nhận, sẽ cũng vẫn có giá trị đối với Hiệp Chúng Quốc thành lập theo Hiến pháp này, cũng như dưới chế độ Liên hiệp cũ.

Hiến pháp này, cũng như các đạo luật của Hiệp Chúng Quốc sẽ được thảo ra căn cứ vào Hiến pháp này, và các hiệp ước đã hoặc sẽ được kí kết, dưới quyền lực của Hiệp Chúng Quốc, sẽ là pháp luật tối cao của quốc gia; và tất cả các vị chánh án tại tất cả các Tiểu bang sẽ phải tuân theo luật pháp tối cao này; dù Hiến pháp hoặc luật pháp của bất cứ một Tiểu bang nào trái ngược lại cũng vậy.

Các Thượng nghị sĩ và các Hạ nghị sĩ, và nhân viên của các cơ quan Lập pháp của các Tiểu bang, và tất cả các nhân viên ngành Hành pháp và ngành Tư pháp của chính phủ Liên bang lẫn chính phủ Tiểu bang, sẽ phải cam kết bằng lời tuyên thệ hoặc cam quyết, bênh vực Hiến pháp này, nhưng không có một điều kiện tôn giáo nào sẽ được coi là một điều kiện bắt buộc hợp cách để được bổ nhiệm vào bất cứ một chức vụ hoặc công vụ trong chính quyền của Hiệp Chúng Quốc.

ĐIỀU VII

Sự phê chuẩn do các hội nghị Tiểu bang của chín Tiểu bang sẽ được coi là hợp cách để thành lập Hiến pháp này giữa các Tiểu bang đã phê chuẩn Hiến pháp này.

__________

CÁC TU CHÍNH ÁN

Những điều khoản phụ thêm và tu chính cho bản Hiến pháp của Hoa Kỳ do Quốc hội đề nghị và được các cơ quan Lập pháp của nhiều Tiểu bang phê chuẩn theo đúng điều thứ năm của Hiến pháp nguyên thủy.

ĐIỀU I

Quốc hội sẽ không thảo một đạo luật nào để thiết lập một tôn giáo hoặc để cấm đoán tự do tôn giáo; để hạn chế tự do ngôn luận hoặc tự do báo chí; hoặc để hạn chế quyền của dân chúng được hội họp ôn hòa và đưa lên chính phủ các điều thỉnh cầu bày tỏ những nỗi bất bình của họ.

ĐIỀU II

Vì lẽ một đội Dân quân tổ chức hẳn hòi xét ra cần thiết cho nền an ninh của quốc gia tự do, nên quyền giữ và mang khí giới của dân chúng sẽ không bị vi phạm.

ĐIỀU III

Không một quân nhân nào, trong thời bình, được cư trú trong một nhà mà không có sự thỏa thuận của gia chủ; và ngay cả trong thời chiến, nếu không phải là theo thể thức do pháp luật quy định.

ĐIỀU IV

Quyền lợi của các công dân được bảo đảm về bản thân, nhà cửa, giấy tờ và tài sản, khỏi mọi sự khám xét và tịch thâu vô lí, sẽ không bị vi phạm, và sẽ không có trát khám nhà nào được cấp nếu không phải có lí do chắc chắn, căn cứ vào lời tuyên thệ hoặc sự xác nhận, cần nhất trát đó phải tả rõ nơi và chốn phải khám xét và chỉ rõ người hay vật phải bắt giữ.

ĐIỀU V

Không một người nào bị buộc phải trả lời về một trọng tội hoặc một tội xấu xa khác, nếu không có cáo tội trạng (presentment) hay tố cáo trạng (indictment) do một đại bồi thẩm đoàn đưa ra, trừ những trường hợp xẩy ra trong lục quân, hải quân hoặc trong dân quân, đang hiện dịch trong thời kỳ chiến tranh hoặc trong thời kỳ báo động. Không một người nào sẽ bị xử hai lần về một tội trạng hoặc bị bắt buộc phải tự làm chứng cho chính mình trong một vụ hình sự. Không được phạm đến sinh mạng, tự do và tư hữu tài sản của một ai mà không có thủ tục pháp lí thông thường. Không một tài sản nào sẽ bị trưng dụng vào việc công mà không được bồi thường xứng đáng.

ĐIỀU VI

Trong vụ truy tố hình sự, bị cáo sẽ có quyền được xử nhanh chóng và công khai bởi một bồi thẩm đoàn vô tư của Tiểu bang và khu vực, mà tại đấy tội trạng đã xảy ra – khu vực đã được pháp luật chỉ định trước – và có quyền được biết về tính chất của lí do và tội trạng; được đối chất với chứng tá buộc tội; được đòi hỏi bằng các phương pháp, sự có mặt của các chứng tá gỡ tội và được trạng sư biện hộ.

ĐIỀU VII

Trong vụ án về luật phổ thông mà giá trị của vụ tranh chấp quá hai mươi Mỹ kim, quyền được xử bằng bồi thẩm đoàn sẽ được tôn trọng; và không một vụ nào, đã được bồi thẩm đoàn xử, lại được xem xét một lần nữa tại một pháp đình khác của Hiệp Chúng Quốc, một cách khác hơn là chiếu theo điều khoản của luật phổ thông.

ĐIỀU VIII

Sẽ không được bắt buộc những món tiền bảo chứng và món tiền phạt quá lạm, cũng như sẽ không được sử dụng những hình phạt dã man và khác thường.

ĐIỀU IX

Việc liệt kê một số quyền trong Hiến pháp không có nghĩa là phủ nhận hoặc làm giảm giá một số quyền khác của người dân.

ĐIỀU X

Các quyền lực mà Hiến pháp không hủy cho Hiệp Chúng Quốc nhưng cũng không ngăn cấm đối với các Tiểu bang, hoặc cho dân chúng.

ĐIỀU XI

Quyền hành Tư pháp của Liên bang Hoa Kỳ sẽ không được giải thích để áp dụng cho bất cứ một vụ tố tụng nào về luật pháp hay công lí nào mà các công dân của một Tiểu bang khác hoặc công dân của bất cứ ngoại bang nào khác khởi tố hoặc truy tố chống lại một Tiểu bang của Hoa Kỳ.

ĐIỀU XII

Các cử tri sẽ nhóm họp tại Tiểu bang của họ và bỏ phiếu bầu Tổng thống, mà ít nhất một trong hai người này không phải là một công dân cùng một Tiểu bang với họ; họ sẽ đề trên lá phiếu tên người được bầu làm Tổng thống và trên những lá phiếu khác tên người được bầu làm Phó Tổng thống, và họ sẽ làm hai bản danh sách riêng biệt gại tất cả những người được bầu làm Tổng thống và tất cả những người được bầu làm Phó Tổng thống, và tất cả số phiếu dành cho mỗi người, họ sẽ kí và chứng nhận những bản danh sách này, rồi niêm phong rồi chuyển lên trụ sở của chính phủ Hoa Kỳ, để gửi cho Chủ tịch Thượng Nghị viện, Chủ tịch Thượng Nghị viện, trước sự hiện diện của Thượng và Hạ Nghị viện, sẽ mở tất cả những bản chứng nhận và đếm số phiếu người nào có nhiều phiếu nhất về chức vụ Tổng thống, sẽ được đắc cử Tổng thống, nếu số đó là đa số của toàn thể tổng số cử tri được đề cử; và nếu không có người nào có đa số như vậy, thì trong những người có số phiếu cao nhất nhưng không quá ba người được bầu vào chức vụ Tổng thống, Hạ Nghị viện sẽ tức khắc chọn lựa bằng cách bỏ phiếu một người làm Tổng thống. Tuy nhiên trong khi chọn Tổng thống, số thăm sẽ tính theo Tiểu bang, đại diện của mỗi Tiểu bang sẽ được một thăm, một ủy ban sẽ được thành lập để lo việc này gồm một hay nhiều nhân viên của hai phần ba tổng số các Tiểu bang, và một đa số của tất cả các Tiểu bang sẽ cần thiết cho việc lựa chọn. Nếu Hạ Nghị viện không chọn được một vị Tổng thống vào lúc quyền hành chọn lựa được giao phó cho họ, trước ngày mồng bốn tháng Ba kế tiếp, thì vị Phó Tổng thống sẽ đảm nhiệm chức vụ Tổng thống giống như trường hợp Tổng thống từ trần hay bất lực mà Hiến pháp đã quy định. Người nào có nhiều phiếu nhất về chức vụ phó Tổng thống sẽ được đắc cử Phó Tổng thống, nếu số phiếu đó là đa số của tổng số các cử tri được đề cử, nếu không có người nào được đa số, thì trong hai người được nhiều phiếu nhất trong danh sách, Thượng Nghị viện sẽ chọn một người làm Phó Tổng thống, một ủy ban sẽ được thành lập để lo việc này gồm hai phần ba tổng số các Thượng-nghị sĩ, và một đa số của tổng số là điều cần thiết cho việc chọn lựa. Tuy nhiên, không một người nào một khi không đủ điều kiện hợp hiến để đảm nhận chức vụ Tổng thống lại được chọn làm Phó Tổng thống Hoa Kỳ.

ĐIỀU XIII

1) Không một chế độ nô lệ hay tôi tớ ép buộc nào sẽ được tồn tại ở Hoa Kỳ hay bất cứ nơi nào thuộc thẩm quyền của Hoa Kỳ hay bất cứ nơi nào thuộc thẩm quyền của Hoa Kỳ, ngoại trừ sự trừng phạt một tội phạm mà tội nhân bị buộc đích đáng.

2) Quốc hội sẽ có quyền ban hành luật lệ thích ứng để buộc thi hành điều này.

ĐIỀU XIV

1) Tất cả những người sinh đẻ hay nhập tịch ở Hoa Kỳ, lệ thuộc vào quyền tài phán của quốc gia này, đều là công dân của Hoa Kỳ và của Tiểu bang mà họ cư trú. Không một Tiểu bang nào được ban hành hay buộc thi hành một luật lệ nhằm rút bớt các đặc quyền hay miễn dịch của các công dân Hoa Kỳ, không một Tiểu bang nào được tước đoạt quyền sinh sống, sống tự do, hay tài sản của một người nào mà không theo thể thức luật pháp thích đáng, hay từ chối sự bảo vệ đồng đều về mặt luật pháp đối với một người nào thuộc thẩm quyền tài phán của Tiểu bang này.

2) Các vị đại diện sẽ được phân phối trong các Tiểu bang tùy theo dân số của họ, tính theo tổng số người trong mỗi Tiểu bang, ngoại trừ những người da đỏ không bị đánh thuế. Tuy nhiên khi quyền bầu cử trong một cuộc tuyển cử nào để chọn lựa các cử tri bầu Tổng thống và Phó Tổng thống của Hoa Kỳ, các dân biểu tại Quốc hội, các nhân viên ngành Hành pháp và Tư pháp của Tiểu bang hay các nhân viên của cơ quan Lập pháp của Tiểu bang này, bị chối bỏ đối với những nam công dân nào của Tiểu bang đó đã được hai mươi mốt tuổi và là công dân Hoa Kỳ, hoặc quyền này bị rút bớt bằng cách nào khác ngoại trừ trường hợp tham gia vào một cuộc phiến loạn hay những trọng tội khác, thì căn bản của sự đại diện ở Tiểu bang này sẽ bị giảm bớt theo tỉ lệ mà số nam công dân nói trên ảnh hưởng tới tổng số các nam công dân hai mươi mốt tuổi trong Tiểu bang đó.

3) Không một người nào được làm Thượng hay Hạ nghị sĩ tại Quốc hội, hay cử tri bầu Tổng thống và Phó Tổng thống, hay giữ một chức vụ dân sự hay quân sự nào trong lãnh thổ Hoa Kỳ hay lãnh thổ của một Tiểu bang, và trước đó đã tuyên thệ ủng hộ bản Hiến pháp Hoa Kỳ với tư cách một nghị sĩ tại Quốc hội, hay một công chức của Hoa Kỳ hay một nhân viên của cơ quan Lập pháp Tiểu bang, hay một nhân viên ngành Hành pháp hoặc Tư pháp của Tiểu bang mà lại được tham gia vào một cuộc bạo động hay phiến loạn chống lại Hoa Kỳ hay các Tiểu bang, hay trợ giúp và an ủi các địch thủ của Hoa Kỳ hay các Tiểu bang. Tuy nhiên với số thăm hai phần ba của mỗi viện, Quốc hội có thể bãi bỏ sự nghiêm cấm nói trên.

4) Hiệu lực của số nợ công cộng của Hoa Kỳ do luật pháp cho phép, kể cả món nợ cần thiết để trả các phụ cấp và tiền thưởng cho các công tác dẹp bạo động và phiến loạn, sẽ không bị chất vấn. Tuy nhiên, Hoa Kỳ cũng như các Tiểu bang sẽ không được nhận lãnh hay thanh toán một món nợ trái-khoản nào chi-phí để giúp cuộc bạo động hay phiến loạn chống lại Hoa Kỳ hay một sự khiếu nại nào về việc tổn thất hay giải phóng của một người nô lệ nào; và tất cả những món nợ, trái khoản hay khiếu nại nói trên đều được coi như bất hợp pháp và vô giá trị.

5) Quốc hội sẽ có quyền tăng cường điều này bằng những luật thích nghi.

ĐIỀU XV

1) Quyền bầu phiếu của các công dân Hoa Kỳ sẽ không bị Hoa Kỳ hay một Tiểu bang nào chối bỏ hay hạn chế vì lí do chủng tộc, màu da hay những điều kiện tôi đòi trước đây.

2) Quốc hội sẽ có quyền buộc thi hành điều này bằng các đạo luật thích ứng.

ĐIỀU XVII

1) Thượng Nghị viện Hoa Kỳ sẽ gồm có hai Thượng nghị sĩ của mỗi Tiểu bang, do dân chúng Tiểu bang này bầu cử để nhậm chức trong sáu năm; và mỗi Thượng nghị sĩ sẽ được một thăm. Các cử tri của mỗi Tiểu bang sẽ phải có đủ điều kiện cần thiết dành cho các cử tri của ngành đông đảo nhất của các cơ quan Lập pháp Tiểu bang.

2) Khi có chỗ khuyết trong số đại diện của một Tiểu bang tại Thượng Nghị viện, cơ quan Hành pháp của Tiểu bang ấy sẽ ban hành lệnh bầu cử để điền vào các chỗ khuyết: Miễn là cơ quan Lập pháp của một Tiểu bang có thể ủy quyền (nguyên văn: “hủy quyền”) cho cơ quan Hành pháp của Tiểu bang tạm thời đề cử người thay thế cho đến khi bầu được vào chỗ khuyết, theo đúng luật lệ sẵn có.

3) Tu chính án này sẽ không được (nguyên văn: “sẽ được”) giải thích để gây ảnh hưởng đến cuộc bầu cử hay nhiệm kì của bất kỳ Thượng nghị sĩ nào được lựa chọn trước khi tu chính án trở thành hiệu lực như một phần của Hiến pháp.

ĐIỀU XVIII

1) Một năm sau khi phê chuẩn điều này, sự chế tạo, bán hay chuyên chở các loại rượu để uống trong phạm vi, nhập cảng các thứ ấy ra khỏi Hoa Kỳ đều bị cấm hẳn.

2) Quốc hội và các Tiểu bang sẽ có quyền như nhau trong việc thi hành điều này bằng những luật lệ thích hợp.

3) Điều này sẽ không có hiệu lực nếu không được các cơ quan Lập pháp của các Tiểu bang phê chuẩn như một tu chính án cho bản Hiến pháp, như đã được quy định trong Hiến pháp, trong vòng bảy năm kể từ ngày Quốc hội chuyển điều này đến các Tiểu bang.

ĐIỀU XIX

1) Quyền bầu phiếu của các công dân Hoa Kỳ sẽ không bị Hoa Kỳ hay một Tiểu bang nào phủ nhận hay hạn chế vì lí do nam nữ.

2) Quốc hội sẽ có quyền buộc thi hành điều này bằng luật lệ thích ứng.

ĐIỀU XX

1) Nhiệm kì của Tổng thống và Phó Tổng thống sẽ chấm dứt đúng trưa ngày 20 tháng Giêng, và các nhiệm kì của các Thượng và Hạ nghị sĩ chấm dứt vào đúng trưa ngày mồng 3 tháng Giêng, của các năm mà các nhiệm kì ấy sẽ chấm dứt như là điều này chưa được phê chuẩn; và các nhiệm kì của những người kế vị cũng sẽ bắt đầu từ lúc đó.

2) Quốc hội sẽ nhóm họp ít nhất mỗi năm một lần, và kỳ họp sẽ bắt đầu vào đúng trưa ngày mồng 3 tháng Giêng, trừ khi Quốc hội sẽ ban hành luật để ấn định một ngày khác.

3) Vào thời gian được ấn định để khởi đầu nhiệm kì của Tổng thống, nếu vị Tổng thống đắc cử từ trần, Phó Tổng thống đắc cử sẽ trở thành Tổng thống. Nếu không chọn được một vị Tổng thống trước thời gian ấn định để khởi đầu nhiệm kì của Tổng thống, hay nếu vị Tổng thống đắc cử không đủ tư cách, thì vị Phó Tổng thống đắc cử sẽ đảm nhiệm chức vụ quyền Tổng thống cho đến khi có được một vị Tổng thống có đủ tư cách; và Quốc hội sẽ ban hành luật lệ để đáp ứng trường hợp trong đó cả vị Tổng thống và Phó Tổng thống đắc cử đều không đủ tư cách, bằng cách tuyên bố ai sẽ đảm nhiệm chức vụ quyền Tổng thống, hay thể thức để chọn một người để đảm nhiệm chức vụ đó và người này sẽ đảm nhiệm một cách thích đáng cho đến khi có được một Tổng thống hay Phó Tổng thống có đủ tư cách.

4) Quốc hội có thể ban hành luật để đáp ứng với trường hợp từ trần của bất kỳ một người nào mà Hạ Nghị viện có thể chọn làm Tổng thống khi quyền chọn lựa được giao phó cho viện, và với trường hợp từ trần của bất kỳ một người nào mà Thượng Nghị viện có thể chọn làm Phó Tổng thống khi quyền chọn lựa được giao phó cho viện.

5) Khoản 1 và 2 sẽ có hiệu lực kể từ ngày 15 tháng mười, sau khi điều này được phê chuẩn.

6) Điều này sẽ vô hiệu nếu không được các cơ quan Lập pháp của ba phần tư các Tiểu bang phê chuẩn như một tu chính án của bản Hiến pháp trong vòng bảy năm, kể từ ngày chuyển điều này đến các Tiểu bang.

ĐIỀU XXI

1)  Tu chính án thứ mười tám của bản Hiến pháp Hoa Kỳ được bãi bỏ từ đây.

2) Việc chuyên chở hay nhập cảng các thứ rượu mạnh vào bất cứ Tiểu bang, lãnh thổ hay thuộc địa của Hoa Kỳ để cung cấp hay sử dụng ở trong đó mà vi phạm vào luật lệ địa phương ấy, đều bị cấm hẳn.

3) Điều này sẽ vô hiệu nếu không được các đại hội của các Tiểu bang phê chuẩn như một tu chính án của bản Hiến pháp, như đã được quy định trong Hiến pháp, trong vòng bảy năm kể từ ngày Quốc hội chuyển điều tu chính này đến các Tiểu bang.

ĐIỀU XXII

1) Không một người nào được bầu làm Tổng thống quá hai lần và không một người nào đã làm Tổng thống, hoặc đã đảm nhiệm chức vụ quyền Tổng thống quá hai năm của một nhiệm kì mà một người khác được bầu làm Tổng thống, lại được bầu vào chức vụ Tổng thống quá một lần. Tuy nhiên điều này sẽ không áp dụng đối với người nào làm Tổng thống khi điều này được Quốc hội đề nghị, và sẽ không cản trở người nào có thể giữ chức vụ Tổng thống hay quyền Tổng thống – trong khi thời gian mà Điều luật này có hiệu lực – làm Tổng thống hay quyền Tổng thống suốt thời gian còn lại của nhiệm kì ấy.

2) Điều luật này sẽ vô hiệu nếu không được các cơ quan Lập pháp của ba phần tư các Tiểu bang phê chuẩn như một tu chính án của Hiến pháp trong vòng bảy năm kể từ ngày Quốc hội chuyển điều này đến các Tiểu bang.

ĐIỀU XXIII

1) Quận được dùng làm thủ phủ của chính phủ Hoa Kỳ sẽ quy định theo đường lối mà Quốc hội chỉ định.

Một số những cử tri của Tổng thống và Phó Tổng thống ngang với tổng số của Thượng và Hạ nghị sĩ trong Quốc hội mà Quận được quyền có nếu là một Tiểu bang, nhưng không trong một trường hợp nào số cử tri đó được nhiều quá con số của một Tiểu bang ít dân số nhất: số cử tri này, sẽ được phụ thêm vào số cử tri đã được các Tiểu bang quyết định nhưng họ sẽ được coi như là những cử tri như một Tiểu bang chỉ định cho cuộc bầu cử Tổng thống và Phó Tống thống và họ phải quy tụ ở Quận và thi hành những thủ tục và nhiệm vụ như đã ghi ở điều XX của bản Tu chính Án.

2) Quốc hội có quyền tăng cường hiệu lực điều khoản này bằng những luật pháp thích nghi.

ĐIỀU XXIV

Quyền của công dân Hoa Kỳ để đầu phiếu trong bất cứ một cuộc bầu cử sơ bộ nào hoặc cuộc bầu cử nào khác để bầu Tổng thống và Phó Tổng thống, hoặc để bầu Thượng nghị sĩ hoặc Hạ nghị sĩ vào Quốc hội sẽ không được từ khước hoặc hạn chế bởi chính phủ Hoa Kỳ hoặc bởi bất cứ Tiểu bang nào đối với một người mà vì lí do người đó không đóng tiền thuế thân hoặc loại thuế khác.[1]

(Còn 1 kì)

Nguồn: Nguyễn Văn Bông, Luật Hiến pháp và Chính trị học. In lần thứ hai. Sài Gòn 1969. Bản điện tử do pro&contra thực hiện.


[1] Cho đến thời điểm hiện nay (năm 2013) Hiến pháp Mỹ đã có thêm ba (3) tu chính án nữa, thành tổng cộng là 27 tu chính án. (p&c)