Vào sáng ngày 21 tháng 1 năm 2017. Một lực lượng lớn công an tỉnh Hà Nam đã tổ chức bắt giữ Trần Thuý Nga tại nhà riêng.

Bà Trần Thuý Nga có hoàn cảnh gia đình trắc trở, hiện lúc bị bắt bà đang nuôi hai đứa con trai còn nhỏ tuổi. Bà là một nhà đấu tranh cho nhân quyền không mệt mỏi từ nhiều năm. Xuất thân là một phụ nữ lao động xuất khẩu tại Đài Loan, bà đã tranh đấu cho quyền lợi người lao động ở Đài Loan với những công ty môi giới lao động Việt Nam đưa người đi. Trở về nước từ đó đến nay, bà luôn tham gia nhiệt tình những phong trào đấu tranh cho quyền con người, quyền tự do tôn giáo và chủ quyền biển đảo và những bất công khác trong xã hội Việt Nam.

Rất nhiều năm liền bà bị nhà cầm quyền Việt Nam khủng bố bằng mọi hình thức từ bắt giữ ngắn ngày, xét hỏi, thẩm vấn khủng bố tinh thần, hắt chất bẩn lên người bà và con bà. Về vật chất dùng công an giả dạng dân thường cướp đồ đạc, phương tiện đi lại. Đỉnh điểm của sự trấn áp này là nhà cầm quyền đã sử dụng một nhóm thanh niên khoẻ mạnh dùng gậy sắt đánh gẫy chân bà để bà không hoạt động được.

Bà Nga liên tục bị khủng bố về tinh thần, vật chất và thể xác. Thế nhưng những hành động bỉ ổi đó của nhà cầm quyền không dập tắt được ngọn lửa đấu tranh cháy bỏng trong bà.

Về phương diện đối với những người đấu tranh trong nước, bà Nga có thái độ chan hoà và dễ mến, nhường nhịn và chân thành với mọi người.  Bởi vậy việc bắt giữ bà đã gây ra một làn sóng phẫn nộ trong dư luận, chưa đầy 24 tiếng đồng hồ khi bà bị bắt, đã có ngay một bản thông báo  của hơn 500 người đấu tranh và 16 tổ chức xã hội dân sự cùng ký tên lên án việc bắt giữ bà.

Trước bà Nga cũng có nhiều trường hợp phụ nữ nuôi con nhỏ bị bắt giam, ví dụ như bà Nguyễn Thị Minh Thuý và bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Trường hợp của bà Quỳnh mới xảy ra vào tháng 10 năm 2016, tức trước bà Nga khoảng ba tháng.

Nói về hai trường hợp gần nhất cách nhau ba tháng gần đây là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Thuý Nga,cả hai người phụ nữ này đều không gây nguy hại gì cho xã hội hay an ninh chính trị của đảng cộng sản Việt Nam . Hành động phản kháng của những phụ nữ chỉ chủ yếu bằng những tấm bảng tự kẻ vẽ nội dung  đòi sạch môi trường, đòi minh bạch pháp luật, không hề kích động bạo lực hoặc gây chia rẽ dân tộc tôn giáo. Những clip trên Facebook  của họ thường nhắc đến lực lượng công an lộng hành, đánh cướp, tra tấn người dân.

Đặc biệt việc bắt giữ hai người này xảy ra trước và sau sự thay đổi tổng thống ở Hoa Kỳ.

Trở lại một năm trước từ đại hội đảng cộng sản 12, trong quan hệ quốc tế với phương Tây, hầu như cộng sản Việt Nam không đánh dấu được một mốc ngoại giao nào đáng kể. Chuyến đi của chủ tịch nước Trần Đại Quang hay chuyến đi vừa qua của Nguyễn Xuân Phúc đều nằm trong khuôn khổ của những hội nghị lập trình sẵn. 

Phương Tây dường như đã coi nhẹ lứa cộng sản Việt Nam mới lên trong suốt một năm qua.

Chế độ cộng sản Việt Nam buộc phải làm cách nào đó để lấy lại sự chú ý của phương Tây với mình. Trường hợp Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt ngay sau khi bà đi dự quốc khánh Đức tại sứ quán Đức trở về nhà. Còn trường hợp của bà Trần Thị Thuý Nga bắt ngay sau ít giờ tổng thống Hoa Kỳ mới nhậm chức.

Về thời điểm bắt và hình ảnh những người phụ nữ đơn thân đang nuôi những con nhỏ sẽ là thông điệp ấn tượng nhất mà  cộng sản VN muốn  đưa ra, để quốc tế phải chú ý đến. Thông thường những trường hợp người khuyết tật, người già, phụ nữ và trẻ em thường được người phương Tây quan tâm  hơn cả. Chọn những người phụ nữ này là sự lựa chọn con mồi đã được tính toán kỹ trong sách lược của chế độ cộng sản Việt Nam. Sau khi bắt Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chưa thấy đủ độ chú ý, nhà cầm quyền CSVN tiến thêm bước nữa là bắt Trần Thị Thuý Nga.

Mặt khác cộng sản Việt Nam cũng thả một tù nhân đến Pháp là Đặng Xuân Diệu để tạo điểm nhấn thêm để gợi ý đến những cuộc đối thoại, những lời đòi hỏi hay xin xỏ từ phía các nước phương Tây.

Việc bắt giữ này bước đầu cộng sản Việt Nam đã thành công khi nhiều báo chí quốc tế và các tổ chức nhân quyền quốc tế chú ý đến. Bước tiếp theo cộng sản Việt Nam ngồi chờ những phẫn uất từ tin báo chí quốc tế đưa tác động đến các uỷ ban nhân quyền của quốc hội các nước phương Tây qua những văn phòng của các thượng nghị sĩ.

Nhưng dù  chính quyền các nước phương Tây có quan tâm đến hay không, thì trước mắt việc bắt giữ những người phụ nữ có hoành cảnh khó khăn này,  cũng chiều lòng phần nào những cam kết với Trung Cộng mà Việt Cộng vừa mới ký kết qua chuyến đi Trung Quốc của Nguyễn Phú Trọng, Phạm Bình Minh, Tô Lâm...

Đơn giản những người phụ nữ này chỉ là những bà mẹ lo âu cho tương lai các con mình,  mà lên tiếng đòi hỏi sự công bằng và minh bạch trong xã hội. Họ khó trở thành một lực lượng chính trị đối lập đủ để canh tranh quyền lực với đảng CSVN vốn hùng hâu về tiền của, nhân lực và các thủ đoạn. Việc bắt bớ họ không phải là ngăn chặn nguy hiểm nào, việc bắt họ chỉ nhằm duy nhất mục đích phục vụ ý đồ chính trị, ngoại giao với phương Tây và Trung Cộng.

Sự bất nhân và vô lương tâm của chế độ cộng sản Việt Nam  không phải là điều xa lạ với những người biết chút ít về chúng. Để đạt được lợi ích về phía mình, cộng sản VN không từ môt thủ đoạn nào. Trong trường hợp phương Tây không mặn mà với các bà mẹ này, hoặc hơn nữa là phương Tây đưa ra những biện pháp trừng phạt đích đáng với cộng sản Việt Nam. 

Lúc ấy những tên cộng sản Việt Nam bảo thủ và cực đoan sẽ có dịp la làng rằng Phương Tây là kẻ thù, Trung Quốc là anh em, cần phải sát cánh với Trung Quốc, đặt trọn niềm tin để cùng nhau đương đầu với kẻ thù chung là Hoa Kỳ. Trước tình thế này, lực lượng mỏng manh trong đảng có ý mở rộng quan hệ với phương Tây sẽ trở nên lép vế và tiến tới là khuất phục phe bảo thủ. Những ý kiến sẽ bị đàn áp phủ đầu bởi những cáo buộc tự diễn biến, tự chuyển hoá, lệch lạc về nhận thức mà tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đang đe doạ ráo riết trong nội bộ cộng sản ở thời gian gần đây.

Một chuyến thăm đến phương Tây cùng với một khoản viện trợ, cho vay hoặc giãn nợ  cho cộng sản Việt Nam, sẽ mở ra giải pháp cho những người phụ nữ trên. Những con ác thú cộng sản phần nào đạt được thắng lợi ở cuộc bắt bớ này.

Nhưng nếu điều đó có đến, không thể đến ngày một ngày hai, cộng sản VN sẽ nài kéo mặc cả để đươc mức gía tối đa. Trong quãng thời gian dài đó, những bà mẹ kia phải nằm trong chốn lao tù khắc nghiệt và những đứa con thơ khóc ròng hàng đêm mong muốn mẹ về.

Người Buôn Gió

23-1-2017